- Là nàng , là Cửu quân sư !
Nhìn Mộng Ti đang biến hóa trên cao. Xích Mãnh kích động muôn phần , lúc này hắn cảm thấy may mắn khi đã cố không ném cô bé trên đường chạy trốn .
- Đinh ~
Tiếng chuông lục lạc thanh thúy lại vang lên theo bước chân đong đưa của Mộng Ti, tiếng chuông làm nhạc nền, Mộng Ti bắt đầu biểu diễn điệu múa lung linh của mình , hai sợi xích trên vai giờ như hai dải lụa lung linh huyền ảo phất phới quanh thân hình gợi cảm .
- Là vũ điệu này , chính là vũ điệu này !
Xích Mãnh nhìn Mộng Ti múa mà hốc mắt ươn ướt ! Đây là tuyệt kĩ của Cửu quân sư , giết chóc chi vũ, quả nhiên, cô bé đó là Cửu quân sư . Phải biết rằng, thế gian này không còn ai có thể múa được điệu múa như này của Cửu quân sư .
- Đính ~ Đinh …
Tiếng chuông vang lên không ngớt, mọi người đều không tự chủ được nhìn về phía bóng người đang nhảy múa trên không. Đồng thời, tất cả đều có chung một suy nghĩ , điệu múa này, coi xong chết cũng đáng giá !
Tiếng chuông trên không như có ma lực , dụ hoặc mọi người chìm đắm vào điệu múa, ngay cả Cao Lôi Hoa còn khó có thể tự chủ, cùng đắm mình vào trong điệu múa huống chi là chúng thần. Phải biết rằng tinh thần lực của Cao Lôi Hoa cao hơn rất nhiều so với thần trên thế giới này ! Mà ngay cả Cao Lôi Hoa cũng không ngăn nổi sự dụ hoặc thì đám thần có tu vi tinh thần lực kém cỏi lấy đâu mà ngăn nổi .
Không ngoài dự đoán, tất cả các vị thần đều trố mắt nhìn điệu múa tử thần này, ngay cả vị chủ thần kia cũng ngừng tay mà nhìn .
Giữa không trung , Mộng Ti múa càng lúc càng mĩ lệ . Cuối cùng cũng múa đến gần vị chủ thần cầm trường thương đâm mình . Đánh rắn phải đánh dập đầu, tất nhiên, trong đám này, vị chủ thần này là đầu rắn .
Đúng lúc này, trong lúc vị chủ thần còn đang mê muội trong điệu múa . Bàn tay Mộng Ti nhanh chóng duỗi ra , búng một sợi tơ hồng về phía hắn. Tốc độ sợi dây nhanh kinh người , cơ hồ là lúc Mộng Ti bắn sợi tơ này đã đến trước ngực chủ thần .
Đáng tiếc , sợi tơ hồng tuy nhanh nhưng vẫn không nhanh bằng phản ứng linh hoạt của chủ thần. Thân là một chủ thần, đã trải qua bao nhiêu trận chiến sinh tử , đã sơm rèn luyện ra một cái bản năng cảm nhận nguy hiểm lúc sinh tử , cho nên hắn nhanh chóng uốn người né tránh .
Nhưng mà độ uốn cong của hắn không lớn , nên sợi dây vẫn đâm trúng ngực của hắn . Có điều không thể lấy được tính mạng của hắn , vì sợi dây này lệch tim một chút xíu ! Nếu không có bản năng cứu mạng thì sợi dây tuyệt đối xuyên thấu trái tim hắn.
Chủ thần thầm nghĩ nguy hiểm, sau đó hắn thổ ra một ngụm máu tươi , nhanh chóng lùi ra sau một bước . Tuy không chết nhưng bị thương không nhẹ.
Mà lúc này , cùng lúc sợi dây xuyên qua ngực chủ thần thì bốn bóng người kim chúc bắn lên cao , xông lên giết Mộng Ti. Trong số những người truy đuổi , cũng không phải tất cả bị mê hoặc. Chúng giống như máy móc, không có tình cảm ! Nên cũng không bị điệu múa giết chóc mê hoặc. Cho nên lúc Mông Ti thi triển chiêu múa đó thì bốn người máy đã chuẩn bị tấn công …..
- Cửu quân sư , cẩn thận !
Xích Mãnh thấy bốn bóng người máy chiến sĩ thì nhanh chóng hét lên đánh tiếng . Hắn biết điệu múa này của Cửu quân sư lấy công kích tinh thần làm chủ, còn hình thức công kích bên ngoài chỉ là phụ họa. Nên nếu đối thủ không bị công kích tinh thần thì Cửu quân sư đảm bảo ăn quả đắng .
Thế giới này, một vật khắc một vật, có lẽ người máy chính là khắc tinh của những người sử dụng ảo thuật mê hoặc tinh thần giết người như Mộng Ti.
Trong mắt bốn người máy hiện lên hồng quang!
- Choang !
Tay chúng bỗng mọc ra những ngón vuốt bằng kim loại như dao bén. Không ai có thể ngờ , nếu những móng vuốt này đâm vào cơ thể thì Mộng Ti sẽ bị xé xác.
- AAA, Cửu quân sư !
Mắt thấy Mộng Ti không thể tránh khỏi bốn móng vuốt đang chém tới , hai mất Xích Mãnh đỏ lên, không hề nghĩ ngợi, hắn vọt lên che cho Mộng Ti.
- Phập phập phập phập !
Bốn móng vuốt đã cắm sâu vào lưng Xích Mãnh .
Xích Mãnh nghiến răng. Đau đớn trên lưng kích thích đầu óc hắn. Nghiến răng hắn ôm Mộng Ti rơi xuống , mà bốn móng vuốt cũng rút ra từ trên lưng hắn, máu đen bắn ra .
Lúc này, tiểu Mông Ti trong lòng Xích Mãnh bắt đầu thu nhỏ lại . Cuối cùng về vóc dáng ban đầu, xem ra thời gian hóa lớn của cô bé cũng bị hạn chế .
Rơi xuống đất , rốt cuộc Xích Mãnh cũng không gánh nổi vết thương trên người nữa , hắn muốn ngất . Sau đó , mang theo tâm trạng không cam lòng, Xích Mãnh ngã xuống, còn Mộng Ti thì rớt trên người.
- Hà hà !
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!