- Mẫu thần, vừa rồi ta nghe tin có người xâm nhập cấm địa, ta liền chạy vội đến đây. Mẹ ở đây không có xảy ra việc gì chứ?
Giọng nói ngoài cửa lại vang lên.
- Mẹ không sao.
Sinh Mệnh nữ thần nói rất ôn nhu:
- Con vào đây đi s.
- Vâng thưa mẹ.
Gã lên tiếng, sau đó cánh của bé nhỏ bị một đôi bàn tay lực lưỡng mở ra. Sau đó là một gã đàn ông cường tráng bước vào. Gã đàn ông cường tráng này chính là vua của các vị thần: Quang Minh thần s.
Khi gã bước chân vào nhà, Cao Lôi Hoa mới nhìn rõ tướng mạo của vị vua này.
Thân hình cao lớn, nhìn như những gã đàn ông phương Tây trên Trái Đất. Nếu tính về chủng tộc thì s có lẽ là người da trắng, mái tóc vàng ngắn, bộ râu đầy gợi cảm. Cảm giác đầu tiên mà người ta nhận xét về hắn là một gã cộc cằn du côn chứ không phải mẫu người trí tuệ. Nhưng Cao Lôi Hoa sẽ không ngu ngốc đến mức nghĩ vua của các vị thần là người không có đầu óc. Hắn không có đầu óc, làm sao làm vua được.
- Ủa?
Quang Minh thần s vừa đẩy cửa vào thì thấy ngay Cao Lôi Hoa cạnh Sinh Mệnh nữ thần. Ánh mắt gã sáng lên, gã nhìn Cao Lôi Hoa, thầm nghĩ xem ra cái tên tóc bạc này là người xâm nhập cấm địa rồi. Chỉ có điều làm Quang Minh thần s kinh ngạc là tại sao tên này xâm nhập vào cấm địa mà vẫn bình yên vô sự đứng cạnh mẫu thân.
Mà bên cạnh, cơ hồ là lúc nghe thấy giọng nói của Quang Minh thần s ở ngoài cửa thì Cầu Cầu bên người Cao Lôi Hoa lập tức trốn ra sau lưng Cao Lôi Hoa liền. Thân hình nhỏ nhắn của nàng được Cao Lôi Hoa che kín. Tuy Cao Lôi Hoa cảm thấy có điểm kỳ quái nhưng vẫn để cho Cầu Cầu núp sau lưng mình.
- Mẫu thần, xin hỏi vị này là?
Thần s chỉ Cao Lôi Hoa hỏi.
- Ha ha.
Tay Sinh Mệnh nữ thần tự nhiên đặt lên đầu Cao Lôi Hoa sau đó xoa xoa như người lớn xoa đầu trẻ em:
- Hắn gọi là Cao Lôi Hoa. Vừa rồi mẹ muốn nhận hắn làm con nuôi, nhưng hắn không đồng ý nên , cho nên mẹ muốn nhận hắn làm cháu nuôi.
- …
Cao Lôi Hoa cắn chặt răng. Sinh Mệnh nữ thần nói làm cho Cao Lôi Hoa tóc đã bạc còn muốn bạc hơn, chỉ là tình thế bây giờ không thể nóng giận, không thể nóng giận.
- A, thì ra là thế. Như vậy tùy mẹ, miễn sao mẹ cảm thấy vui là được.
Quang Minh thần s đối với chuyện này tựa hồ cũng bất đắc dĩ, ánh mắt lướt qua Cao Lôi Hoa tỏ vẻ cảm thông, sau đó gã quay sang nói với Sinh Mệnh nữ thần:
- Đúng rồi mẫu thần. Hôm nay ta mang một thằng nhóc đến. Ta muốn nó nhận lời chúc phúc từ mẹ.
Nói xong, Quang Minh thần s vỗ vỗ tay.
Sau đó, một gã thanh niên trẻ tuổi từ bên ngoài đi vào. Gã thanh niên này tóc xanh dài, khuôn mặt nhọn, vừa vào nhà, gã cúi người hành lễ với Sinh Mệnh nữ thần:
- Người được Phong thần đề cử. Gia Phượng xin ra mắt mẫu thần. Nguyện xin mẫu thần ban phúc cho ta.
- Thằng nhóc này là người được Phong Thần đề cử.
Quang Minh thần s cười ha hả, giới thiệu gã thanh niên với Sinh Mệnh nữ thần:
- Mấy ngày trước, không hiểu vì sao tiền nhiệm Phong Thần lại bất hạnh qua đời. Mà thằng nhóc này được thần cách của Phong Thần đề cử. Bởi vì sợ nó lúc nhận thiên kiếp gặp nguy hiểm nên ta mới đưa nó đến gặp mẹ, để nó nhận lời chúc phúc của mẹ. Có lời chúc phúc của mẹ, lúc đối mặt với thiên kiếp thì khả năng sống sót của nó sẽ cao hơn một chút.
- Nguyện mẫu thần chúc phúc cho ta, nguyện cùng tồn tại cùng mẫu thần.
Gia Phượng nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!