Chương 34: Chúng ta đã làm thì phải quang minh chính đại

- Tốt! Tốt lắm!

Cao Lôi Hoa điên cuồng cười phá lên. Đối với những người dám đụng đến những đứa trẻ của hắn, Cao Lôi Hoa vĩnh viễn sẽ không bỏ qua. Tuy nhiên, Cao Lôi Hoa cũng không phải là tuýp người đầu óc ngu si tứ chi phát triển chỉ dựa vào sức mạnh để giải quyết vấn đề. Cho dù phải sử dụng đến nắm đấm để nói chuyện thì cũng phải tìm lý do cho quang minh chính đại, dù sao Saga vẫn là học sinh của học viện, Cao Lôi Hoa cũng không muốn cho Saga rơi vào tình cảnh bị cô lập, phân biệt.

Trầm tư suy nghĩ một lát, Cao Lôi Hoa đột nhiên hỏi:

- Saga, học viện các cháu có cho phép học sinh khiêu chiến lẫn nhau không?

Cao Lôi Hoa nghĩ tới một số tình tiết có phần gàn dở đã từng xem trên mạng. Đó là cách khiêu chiến của quý tộc.

- A, có.

- Học sinh có thể khiêu chiến đối phương, nhưng đối phương cũng có thể từ chối lời khiêu chiến.

- Vậy có cái gì quyết đấu sinh tử không?

Cao Lôi Hoa lại hỏi.

- Cũng có, nhưng phải được nhiều vị giáo sư trong học viện đồng ý, sau đó song phương chấp thuận mới được.

Saga đáp.

- Ồ, như vậy quyết đấu sinh tử rất phiền toái nhỉ? Vậy thì không được rồi, Saga, trong quyết đấu bình thường thì có thể làm bị thương đối phương hay không?

Cao Lôi Hoa hỏi, đồng thời một tình huống vi diệu đã hình thành trong đầu hắn.

- Dĩ nhiên là có thể, dù sao đao kiếm vốn vô tình, trong quyết đấu nếu đối phương không đầu hàng, bị thương là điều khó tránh khỏi.

Saga đáp.

- Vậy à.

Cao Lôi Hoa vỗ nhẹ cằm suy nghĩ chốc lát, sau đó kéo Saga qua bên nói vào tai hắn:

- Được! Ngày mai, cháu cứ như vậy... lại làm vậy... Nêu hắn không như vậy, cháu cứ như vậy, cuối cùng chú như vậy, lại như vậy...

Saga vừa nghe, vừa hưng phấn gật đầu lia lịa, miệng không ngớt phát ra từng tiếng ừ hừ.

- Tốt lắm! Ngày mai sẽ xem cháu thể hiện thế nào! Chi cần hắn dám lên đài nhận khiêu chiến, liền phế hắn đi! Phải biết rằng chúng ta là người văn minh, cho nên, chúng ta phải phế hắn một cách quang minh chính đại!

Cao Lôi Hoa cười hắc hắc âm hiểm.

Khóe miệng Saga cũng bất giác lộ ra nét cười giống Cao Lôi Hoa:

- Phải làm một cách quang minh chính đại!

Lát sau, Cao Lôi Hoa cũng không nói thêm cái gì, chỉ bảo Saga cùng Nguyệt Nhi về nghỉ ngơi.

Sau khi chờ bọn nhỏ trở về phòng, Cao Lôi Hoa cười lạnh lẽo:

- Dám động đến lũ trẻ của ta, thực gan lớn bằng trời. Hắc hắc! Quả là dám động thủ trên đầu Thái tuế à!

Ngày hôm sau, vẫn đúng 6 giờ. Nhưng hiện tại đã không cần Cao Lôi Hoa đi gọi nữa, mấy người nhà Tĩnh Tâm đều đã thanh thói quen rời giường, dụi mắt sau đó đến tập hợp dưới lầu.

- Hê, ngày hôm nay mọi người tinh thần không tồi nha , vậy hôm nay, chạy năm cây số. Thế nào?

Cao Lôi Hoa hắc hắc cười nói.

Tĩnh Tâm gật gật đầu, Saga gật gật đầu, Nguyệt Sư nhún vai ra vẻ không ý kiến, duy chỉ có Nguyệt Nhị mặt mày trắng bệch một cách thê thảm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!