Thiên sứ trên trời không ngừng rơi xuống, từng mảnh vụn thi thể làm cho bầu trời có vẻ chói mắt lạ thường. Một tầng sương mờ từ máu kéo dài trên trời, thật lâu không tiêu tan. Rất nhiều thiên sứ bị trọng thương chưa chết không ngừng kêu thảm, sau đó ngất xỉu rớt xuống dưới hoang mạc.
Huyết Sắc Minh vương trời sanh thích chém giết. Ra tay độc ác muôn phần. Mà Thần thú thì chẳng có tình cảm tốt đẹp gì với thiên giới, đặc biệt lần Quang Minh tứ thần lừa gặt hắn, làm cho Thần thú, một tay coi trọng tình nghĩa cảm thấy như bị người phản bội, cho nên Thần thú thầm ghi hận vào lòng. Vì vậy, cả hai tên điên này ra tay không chút nương tình, chém giết tưng bừng.
Cứ như vậy, hai tên điên cuồng này lấy lực hai người chống lại vạn thiên sứ. Nhưng lại chiếm thượng phong! Cứ nhìn những chiếc lá mít đang rơi rụng sau cơn bão đó là đủ thấy hai người chiếm thượng phong như thế nào.
Kỳ thật lấy vạn đánh hai như vậy cũng phải thương cho các thiên sứ. Phải biết rằng lực lượng chi thần Thần thú cùng Huyết Sắc Minh vương đều là nhân vật có tiếng. Tuy rằng số lượng nhiều, nhưng chất lượng đám thiên sứ sao so được với hai tên điên đó.
Bên kia, trong đám cây cối Vong Linh nữ thần cảnh giác nhìn bốn phía. Mà Tĩnh Tâm thì ôm lấy mấy đứa nhỏ nhìn lên trời.
- Chủ nhân giết, ta cũng giết.
Từ lúc chiến đấu đến giờ, Mộng Ti vẫn đứng bên cạnh Tĩnh Tâm, thấy Cao Lôi Hoa xông lên, cô bé đột nhiên ngẩng đầu lên, hai mắt đỏ hoe nhìn lên trời.
- Mộng Ti. Làm sao vậy?
Bán long nữ Kim Toa Nhi hỏi.
- Giết! Thứ mà chủ nhân muốn giết, ta cũng muốn giết!
Nói xong, Mộng Ti liền phóng lên cao. Lúc phóng lên, một cỗ lực lượng hắc ám tới cực điểm nhanh chóng lan ra từ trong người cô bé.
- Giết chóc chi vũ
-- sơ vũ!
Mộng Ti khẽ quát một tiếng, đồng thời cả người cô bé bay lên, cơ thể cũng dần dần trở thành người trưởng thành. Lúc đến gần đám thiên sứ trên trời thì cô bé đã hóa thành người lớn. Mà trong tai mỗi thiên sứ, dù đang trong chiến trường chém giết lại đột nhiên vang lên tiếng chuông lục lạc thanh thúy.
Ngay sau đó, Mộng Ti liền biểu diễn điệp múa của mình. Những bước chân linh hoạt, uyển chuyển trên không, làm cho những thiên sứ, vốn nổi tiếng đàn ca hát hay múa dẻo cũng tròn mắt nhìn, cả đám chưa từng thấy điệp múa nào tuyệt trần như vậy. Trong nháy mắt, các thiên sứ đều bị hấp dẫn.
Chỉ tiếc, cái giá để được chiêm ngưỡng điệu múa này cũng quá lớn! Vì để xem nó, anh phải trả cái giá là sinh mạng của mình!
Nơi Mộng Ti đi qua, nơi đó lại có lá mít rơi xuống.
Đối với Mộng Ti mà nói, thiên sứ thì cũng như nhân loại mà thôi. Chỉ cần bị là người bị "giết chóc vũ bộ" mê hoặc thì đều trở thành vong linh......
Tĩnh Tâm cùng Vong Linh nữ thần đều kinh ngạc nhìn sự khủng khiếp của Mộng Ti. Các nàng đều là lần đầu tiên nhìn đến tuyệt kỹ của Mộng Ti, các nàng không nghĩ tới một cô bé lại mạnh đến như vậy. Xem ra thứ mà Cao Lôi Hoa mang đến, không có cái gì bình thường. Trong lòng cả hai cùng nghĩ......
Bên kia, sau khi Cao Lôi Hoa phóng lên cao. Đầu tiên là lắc mình đi tới bên Minh vương.
- Sư phụ. Ngươi cẩn thận chút.
Minh vương đột nhiên nói với Cao Lôi Hoa.
- Hả? Cẩn thận? Cẩn thận cái gì?
Cao Lôi Hoa tùy tay chém mấy tên thiên sứ đến gần hắn. Sau đó hỏi.
- Sư phụ, ngươi hẳn là biết thiên sứ đều đến từ thiên giới chứ.
Phá đao trong tay Minh vương giống như lên cơn điên giống hắn. Không một thiên sứ nào chịu nổi thanh đao cùn này, tất cả đều bị chém đứt mà rơi xuống.
- Ờ, bọn họ đến từ thiên giới, vậy thì sao à?
Cao Lôi Hoa hỏi.
- Thiên giới, cùng với chỗ của chúng ta là hai vị diện đối nhau, nhưng cũng không ở cùng một không gian.
Minh vương giải thích cho Cao Lôi Hoa:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!