Chương 333: Cảm giác hưởng thụ khi chiến đấu

- Làm sao vậy? Tĩnh Tâm?

Cao Lôi Hoa hỏi. Bởi vì Tĩnh Tâm nghe thấy cha của Saga họ Vân, tóc màu đen, mắt đen thì rất là kinh ngạc.

- Lôi, còn nhớ rõ em từng nói với anh việc này không? Lý do mà em rời khỏi Hải tộc.

Tĩnh Tâm nói:

- Khi đó, ở trên chiến thuyền bị hải tộc đánh chìm đó cũng tìm được một người đàn ông tóc đen sao? Mắt lại đen nữa. Hơn nữa cũng họ Vân.

Tĩnh Tâm thấp giọng nói:

- Lôi, anh có nghĩ hai người họ có liên hệ gì không?

Tĩnh Tâm nhắc vậy cũng khiến Cao Lôi Hoa suy nghĩ, ý của Tĩnh Tâm là người đó là cha của Saga chăng?

- Tĩnh Tâm. Em làm sao nhận nuôi Saga vậy?

Cao Lôi Hoa ngẩng đầu hỏi.

- Saga, là sau khi em nhận nuôi Nguyệt Nhị rồi mới nhận nó. Năm đó lần đầu tiên em từ đại dương đi lên thì đột nhiên gặp một nữ Tinh Linh, cô ta xuất hiện trước mặt em, không nói cái gì đã đưa Nguyệt Nhị cùng chìa khóa cho em. Lúc đấy em cũng không biết chuyện gì đang xảy ra, cứ như vậy nhận nuôi Nguyệt Nhị. Sau khi nhận nuôi Nguyệt Nhị không lâu thì vào một đêm mưa gió, sấm sét đầy trời, đột nhiên em nghe thấy có người gọi tên em, em rời khỏi giường ra mở cửa.

Liền thấy một đứa nhỏ bị người ta bỏ rơi ngoài cửa. Đó là Saga.

- Xem ra. Sự việc có phần không đơn giản rồi.

Cao Lôi Hoa thở dài.

- Vậy khi nào chúng ta đi gặp mẹ ruột của Saga, có lẽ bà ấy biết một ít cũng nên.

Tĩnh Tâm nói với Cao Lôi Hoa.

- Cũng được. Nàng ấy chắc chắn biết nhiều hơn chúng ta. Chẳng qua..

Cao Lôi Hoa ngượng ngùng gãi đầu:

- Vốn, lúc ấy anh hứa sẽ nhanh chóng mang Saga đi gặp nàng ta. Nhưng ai dè đã mấy tháng rồi. Ôi.

Cao Lôi Hoa cười khổ một tiếng. Hắn làm sao biết được chuyến đó trở về lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, nhất là khi truyền tống lại bị lệch những ba tháng trời.

- Lôi, không nên nghĩ nhiều. Anh trở về là tốt rồi.

Tĩnh Tâm ôm cổ Cao Lôi Hoa, một nụ hôn ngọt ngào......

- Buổi chiều tốt lành. Mẹ ơi!

Lúc Cao Lôi Hoa chuẩn bị tiến hành phản công lại nụ hôn của Tĩnh Tâm thì từ bên ngoài truyền đến giọng nói baby của Bảo Bảo. Sau đó, Bảo Bảo chạy vào trong phòng.

- Buổi chiều tốt lành, chào ba, chào mẹ!

Theo sau Bảo Bảo là Nguyệt Nhị đang bế Rudolph cùng mấy đứa nhỏ đi vào.

- Đúng rồi. Mẹ ơi, hình như bé Rudolph đói bụng.

Nguyệt Nhị đi tới cạnh Cao Lôi Hoa. Chuyển Rudolph cho Tĩnh Tâm bế.

- Mẹ~

Rudolph vừa thấy Tĩnh Tâm thfi kêu một tiếng mẹ liền. Sau đó hai mắt sáng lên nhìn ngực Tĩnh Tâm, hết cách, bởi vì cậu nhóc rất đói bụng, từ lúc Tĩnh Tâm cùng Cao Lôi Hoa động phòng đến giờ, cu cậu không có lấy giọt sữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!