Chương 331: Chú rể không dám động phòng

Cảm thấy sự uy hiếp trong lời nói của Cao Lôi Hoa, Ám lắc đầu cười nói:

- Cao Lôi Hoa, ngươi yên tâm đi. Ít nhất. Hiện tại ta sẽ không là địch nhân của ngươi. Cho nên, ngươi cũng không cần phải âm thầm uy hiếp ta làm gì.

- Hừ.

Cao Lôi Hoa cười hắc hắc, trong lòng lại thầm nghĩ: Người trước mặt này cũng quá thẳng thắn, có một số việc trong lòng hiểu là được rồi, cần gì toạc móng heo như vậy. Nói vậy mà không hề ngại sao?!

- Mặt khác, tuy không biết ngươi làm thế nào để câu cá to, hơn nữa chuẩn bị như thế nào khi đối mặt với con cá đó. Nhưng, ta muốn nói với ngươi một câu.

Ám ngẩng đầu, đôi mắt màu đen giống y như Cao Lôi Hoa:

- Rất nhiều tay câu cừ khôi đều bị cá kéo xuống nước đó. Hơn nữa, không thiếu tay đã chết đâu.

Nhìn đôi mắt đen của Ám, Cao Lôi Hoa lộ ra vẻ kích động. Tóc đen, mắt đen, khiến Cao Lôi Hoa bùi ngùi nhớ lại.

- Ồ. Cám ơn ngươi quan tâm. Nhưng dù con cá đó có to như thế nào, ta, một tay sát cá sẽ câu được nó. Dẫu sao cũng cám ơn lời khuyên của ngươi, ta sẽ cẩn thận. Hơn nữa, đối với một tay câu thứ thiệt thì cho dù là con cá nào cũng phải mắc câu thôi.

Cao Lôi Hoa mỉm cười, lắc nhẹ ly rượu trên tay trước mặt Ám.

- À. Cao Lôi Hoa ngươi vẫn chưa hiểu được thực lực của chư thần trên thiên giớ rồi.

Ám lắc đầu:

- Trải qua vô số năm, rất nhiều vị thần cường đại của thiên giới đều bế quan, âm thầm tu luyện tiến lên đẳng cấp cao hơn. Mà những tên xuất hiện trước mặt người từ trước đến giờ đều là những tên kém cỏi trên đó. Cái ta lo lắng là, trong số những tên hạ giới xuống đối phó với ngươi sẽ có cường giả mạnh hơn ngươi. Việc này cũng không thể không có khả năng. Thiên giới rộng lớn. Người mạnh hơn ngươi, vẫn có!

- Cho dù có người mạnh hơn ta thì sao? Hừ, cho dù bọn họ đến đây thì thế nào?!

Nhất thời ánh mắt Cao Lôi Hoa lạnh lùng:

- Chỉ cần dám gây bất lợi với ta, không cần biết hắn có là con ông trời hay không, ta cũng khiến hắn trả một cái giá lớn!

- Hề, đừng tức giận. Nếu năm đó ta có khí khái như ngươi thì tốt rồi.

Ám cười nói:

- Tốt lắm. Thoải mái tâm lý đón tiếp khách của ngươi đi. Ta sẽ không gây thêm phiền toái cho ngươi.

- Hy vọng là thế.

Cao Lôi Hoa cụng ly với Cửu U, sau đó xoay người đi tới chỗ Tĩnh Tâm.

- U. Nam nhân này. Đúng là có một loại mị lực không lời, hèn chi ngươi coi trọng hắn.

Thấy Cao Lôi Hoa đi xa rồi, Ám cười khẽ với Cửu U.

- Ngài, thực sự không cần tay trái sao?

Cửu U không để ý đến việc Ám đùa mình. Nhìn chằm chằm Ám, nhẹ giọng nói:

- Chỉ cần thu hồi tay trái, thực lực của ngài sẽ khôi phục hơn nhiều.

- Hà. Tay trái này xem như lễ vật của ta cho hắn đi.

Ám cười nói:

- Có lẽ tay trái này hắn sẽ phát huy tác dụng rất tốt. Chúng ta đi thôi. U!

- Vâng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!