Chương 329: Đám cưới không ngờ lại có khách tới thăm

- Sư phụ, chuyện người nói, con đã làm được rồi.

Khi Cao Lôi Hoa cầm thần cách của Tắc Á, thì ngoài của vang lên tiếng nói của Minh Vương:

- Con đàn bà này mang đến một trăm thần phó. Con đã giết hết chúng, cả linh hồn bọn chúng cũng bị thu lại.

- Tốt.

Cao Lôi Hoa nghe thấy vậy liền cười lớn:

- Dám đến náo loạn nhà của ta, cho dù ngươi là linh hồn, cũng phải chết.

Vừa rồi sau khi đồ thần dưới đại dương, Cao Lôi Hoa đã dùng máu tươi hồi sinh mười tên huyết kỵ sĩ. Trong miệng của họ, mộ nữ nhân tên là Tắc Á đã mang một trăm tên thần phó tới giết họ, rồi đưa bọn trẻ đi. Bởi vậy ngay sau khi đánh chết Thái Dương Thần, Cao Lôi Hoa cùng Minh Vương chia làm hai hướng. Cao Lôi Hoa mang thi thể của Apollo đi tìm Tĩnh Tâm, còn Minh Vương đi xử lý một trăm tên thần phó tìm tới nhà của Cao Lôi Hoa.

Nghe được lời nói của Cao Lôi Hoa, một vài vị thần được Tắc Á mời cười khổ. Bởi vì họ cũng tới nhà Cao Lôi Hoa, hiện tại họ rất sợ Cao Lôi Hoa sẽ đưa họ cho Minh Vương xử lý.

- Dám gây thương tổn cho người nhà của ta, cho dù ai đều sẽ phải chịu hình phạt so với chết còn đáng sợ hơn.

Cao Lôi Hoa lạnh lùng nhìn Tắc Á đang hấp hối, rồi đem "hàn băng thần cách" bảo tồn. Hiện tại không phải là thời điểm để đưa thần cách cho Tĩnh Tâm, bởi vì muốn nhận thần cách, còn phải tiêu hóa lực lượng cùng tri thức của thần. Mà Cao Lôi Hoa và Tĩnh Tâm lại có một vấn đề rất quan trọng. Vậy nên hắn cũng không ngay lập tức đưa thần cách cho Tĩnh Tâm.

- Sư phụ, hiện tại nên làm gì bây giờ?

Nắm trong tay phá đao của mình, Minh Vương hỏi Cao Lôi Hoa:

- Chúng ta có phải cướp cô dâu không? Con có phải cần mở đường máu không?

- A, không cần đâu.

Cao Lôi Hoa cười nói, rồi hắn sắc bén nhìn bốn phía. Những ai bị hắn nhìn đều không tự chủ được co đầu lại.

-Hừ hừ!

Cao Lôi Hoa cười lạnh, tuy rằng Cao Lôi Hoa dám đánh Hải mẫu Tắc Á, nhưng chung quanh cũng không ai dám chỉ trích hắn.

Cho dù người của hải tộc cũng không đứng ra, cho dù người bị đánh là Hải mẫu của bọn họ.

Người của hải tộc sở dĩ không dám ra mặt bởi vì hai nguyên nhân. Thứ nhất, đó là Cao Lôi Hoa đã thi triển một thực lực hùng mạnh. Thứ hai, dù sao bọn họ chỉ là hải tộc chiến sĩ chứ không phải là thần. Bọn họ có thể đã sống lâu nhưng vẫn còn chưa đủ. Bọn họ không thể liều chết vì một người mình mới biết là vợ của Hải Hoàng. Thời gian có thể làm hao mòn tình cảm của con người.

Bao gồm cả " tôn kính".

Đối với hải tộc chiến sĩ mà nói, chỉ cần đương nhiêm Hải Hoàng không ra lệnh, bọn họ sẽ không làm gì cả.

- Phù!

Nguyệt Chấn Thiên trên ngai vàng thở dài, rồi vất vất tay ý bảo đem "Hải mẫu" tàn tật lùi ra.

- Hoan nghênh con rể đã trở về.

Rồi Nguyệt Chấn Thiên cười với Cao Lôi Hoa. Câu nói cùng nụ cười của Nguyệt Chấn Thiên đã biểu thị thân phận con rể của Cao Lôi Hoa.

- Con trở về rất đúng lúc, Cao Lôi Hoa.

Tĩnh Âm bên cạnh Nguyệt Chấn Thiên nở nụ cười nói. Đây là nụ cười đầu tiên trong mấy ngày vừa qua. Tĩnh Âm nhìn bốn phía:

- Nếu mọi người đã đến đủ. Vậy thì, chú rể của ngày hôm nay chính là con, Cao Lôi Hoa.

- Thấy sao?

Tĩnh Âm nói xong rồi hỏi Cao Lôi Hoa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!