Cao Lôi Hoa nhìn Tắc Á. Khóe miệng lộ ra ý cười, chỉ là trong nụ cười mang đầy sự tàn nhẫn. Cười lạnh với Tắc Á, Cao Lôi Hoa dạo bước vào trong.
- Mẹ! Ba! Là ba! Mẹ ơi, là ba đó!
Tiểu Kim Toa vừa thấy Cao Lôi Hoa thì hưng phấn mà kêu lên. Nguyệt Nhị đứng trước cũng ngẩng đầu nhìn cha mình ở phía cửa.
Vóc dáng Cao Lôi Hoa cũng không cao lớn, thậm chí còn có phần gầy yếu. Nhưng con người gầy yếu này lại làm chỗ dựa vững chắc cho cả nhà.
- Lôi?!
Tĩnh tâm nghe được giọng nói của Cao Lôi Hoa thì ngẩng đầu lên. Đôi mắt băng lam nhìn chăm chú vào hình bóng quen thuộc.
Vẫn gầy gò như cũ. Mái tóc vì không có ai chăm sóc nên có phần dài hơn trước… …
- Anh, đến đây.
Gắt gao nhìn chằm chằm Cao Lôi Hoa, Tĩnh Tâm cố gắng thốt ra được ba chữ. Giọng nói có phần lạnh đạm nhưng thân thể mềm mại của nàng thì đầy kích động mà run lên, run lên vì sự ủy khuất mấy ngày này.
Thấy Tĩnh Tâm có phần tiều tụy, Cao Lôi Hoa cảm thấy buồn thương. Chỉ vài tháng ngắn ngủi mà Tĩnh Tâm đã gầy hẳn đi. Có thể thấy được, mấy ngày nay nàng đã chịu bao nhiêu là ủy khuất.
- Em, em xem em kìa! Gầy như vậy, sau này làm sao mà sinh con cho anh được!
Cao Lôi Hoa cũng không biết mình đang nói cái gì, hắn cứ nói bâng khuâng đi nhanh tới chỗ Tĩnh Tâm.
- Đứng lại.
Giữ thi thể Thái Dương thần, sắc mặt Tắc Á kém không tả nổi. Mặt mũi vốn tốt bao nhiêu thì bây giờ bị Cao Lôi Hoa bôi tro trát trấu bấy nhiêu. Điều này khiến mụ như điên cuồng, quát Cao Lôi Hoa.
- Hừ!
Cao Lôi Hoa quay đầu hừ lạnh một tiếng. Trước khi xuống đáy biển, Cao Lôi Hoa từ miệng của chị họ Tĩnh Tâm là Nguyệt Tích cũng biết được sơ bộ tình hình ở đây.
Hừ xong, Cao Lôi Hoa quay người lại đi tới Tĩnh Tâm.
- Ta kêu ngươi đứng lại! Ngươi không nghe sao?!
Tắc Á biến sắc, nàng rống lớn, đồng thời vươn tay phải.
Nắm chặt tay, nước biển xung quanh tụ lại. Một băng nhận được hình thành:
- Thần kỹ hệ băng tuyết, thần hóa băng nhận!
Theo tiếng quát, một băng nhận mang theo thần lực băng hệ. Xoay tròn bay tới Cao Lôi Hoa.
- Uy. Mụ kia. Mụ có biết, cái gì gọi là người không?
Cao Lôi Hoa dừng bước, quay người. Trong ánh mắt kinh ngạc của Tắc Á, Cao Lôi Hoa vươn tay phải, một bàn tay đầy lôi quang chụp lấy băng nhận:
- Mụ biết người là gì không?
Vuốt ve băng nhận, Cao Lôi Hoa lại hỏi lần nữa.
- Có ý gì?
Tắc Á thấy thực lực của Cao Lôi Hoa cũng không dám tấn công lần nữa.
- Biết không? Người. Là sinh vật có tình cảm. Mà tình cảm đó giờ...
Nói tới đây ý cười trên mặt Cao Lôi Hoa nhanh chóng thay bằng vẻ mặt tức giận:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!