- Hàn băng chiến giáp!
Vừa vào tầng khí quyển của mặt trăng xong, Cao Lôi Hoa liền quát nhẹ một tiếng. Một lớp áo giáp sương tuyết mỏng manh theo chú theo xuất hiện quanh người Cao Lôi Hoa. Hàn băng chiến giáp là một trong số ít các ma pháp long ngữ về băng hệ mà Cao Lôi Hoa biết. Mà nguyên nhân Cao Lôi Hoa học ma pháp này là vì Quang Minh đế quốc ở ven biển, vào mùa hè thời tiết có phần oi bức.
Cho nên Cao Lôi Hoa học ma pháp này để mùa hè có thể sử dụng cho mình cùng người nhà hạ nhiệt, cứ nghĩ xem, ma pháp này đúng là một cái máy điều hòa hạng xịn chứ nhỉ......
Vừa gọi Hàn băng chiến giáp xong, Cao Lôi Hoa hơi nhíu mày. Hình như thế giới này nguyên tố băng hệ rất là loãng, nên khi Cao Lôi Hoa triệu hồi Hàn băng chiến giáp chỉ tạo được một lớp mỏng. Thật sự quá kém so với lúc ở đại lục, ở đó, Cao Lôi Hoa có thể tạo một lớp dày cộm.
May thay, tầng khí quyển của mặt trăng cũng không có dày như trên đại lục. Tầng khí quyển này rất loãng vì vậy độ ma sát khi rơi xuống không cao, nhiệt độ không quá lớn, cho nên một tầng áo giáp băng mỏng manh trên người Cao Lôi Hoa như vậy cũng là đủ rồi.
Hơn nữa, phía sau Cao Lôi Hoa còn có ảo giác thần thể nữa nên khi tiến vào tầng khí quyển Cao Lôi Hoa cũng không lo lắng cho lắm.
Vừa vào tầng khí quyển, Cao Lôi Hoa triển khai cánh thần sau lưng vỗ mạnh. Mượn lực vỗ cánh, thân hình Cao Lôi Hoa thoáng dừng trên không một chút.
Nhưng cũng không đợi cho Cao Lôi Hoa điều chỉnh mình, một lực hút mạnh từ trên mặt trăng truyền tới.
Lực hút từ mặt trăng mạnh đến nối Cao Lôi Hoa không kịp nghĩ gì đã vị kéo rơi xuống.
"Hình như là có ma pháp cấm không giống ma pháp ở dưới tiểu đảo không trung của Lôi thần thì phải?!" Trong lúc rơi xuống, lập tức Cao Lôi Hoa phát hiện ra hình như trên mặt trăng này có một loại ma pháp cấm không gì đó thì phải. Bởi vì năng lực tự do bay lượn của thần cấp ở đây hoàn toàn mất đi hiệu quả.
Mắt thấy chính mình rớt xuống càng lúc càng nhanh, Cao Lôi Hoa hít một hơi thật sâu.
- Hà!
Cao Lôi Hoa hít một hơi, một ngụm chân khí từ trong đan điền đi ra. Làm cho thân thể Cao Lôi Hoa miễn cưỡng phập phềnh ở trên không.
Sau đó, dựa vào một ngụm chân khí này, Cao Lôi Hoa như một sợi lông chim chậm rãi rơi xuống dưới.
Cách mặt đất tầm một ngàn mét. Cao Lôi Hoa đã có thể nhìn thấy rõ phong cảnh của mặt trăng phía dưới.
- Kinh thật!
Vừa nhìn thấy cảnh vật bên dưới, Cao Lôi Hoa sợ hãi than một tiếng. Trong tầm mắt của Cao Lôi Hoa, phía dưới là một khu rừng rậm! Đúng vậy, là một rừng cây, chẳng qua cây cối nơi này không có mày xanh như trên đại lục, mà tất cả chúng đều có màu tím. Không chỉ là cây cối, mà tất cả những gì hắn thấy ở nơi này đều là màu tím. Từ tảng đá, bùn đất, ngọn cỏ, thậm chí đến cả nước cũng là màu tím, tất cả mọi thứ đều là màu tím! Nơi này quả thực là một cái thế giới màu tím.
- Có nước lại có cây cối, nơi này có lẽ cũng sẽ có sinh vật có trí tuệ sinh sống chứ nhỉ?!
Cao Lôi Hoa cười hà hà, sau đó nhanh chóng tăng tốc độ rơi xuống nữa. Lúc Cao Lôi Hoa chỉ còn cách mặt đất chỉ hai trăm mét thì chuyện lạ xảy ra!
Ở dưới mặt đất, một đạo lôi điện màu đen từ phía dưới nhằm vào Cao Lôi Hoa đánh lên!
- Ngu ngốc!
Vừa nhìn thấy lôi quang Cao Lôi Hoa quát lạnh một tiếng.
- Quay lại!
Cao Lôi Hoa không có làm động tác gì khác, chỉ đơn giản ra một mệnh lệnh cho lôi quang này.
Hắc lôi vừa nghe thấy mệnh lệnh của Lôi thần thì như một con rắn lớn chuyển đầu một trăm tám mươi độ, quay lại phía rừng rậm!
Là một Lôi thần, ngoại trừ lôi điện do thiên kiếp sinh ra thuộc quản hạt của Sáng Thế Thần thì tất cả lôi nguyên tố đều nằm trong lòng bàn tay của Cao Lôi Hoa, Cao Lôi Hoa chỉ hướng tây thách nó dám đi hướng đông!
- Bùm!
Một tiếng nổ vang, lôi quang không chút lưu tình nào bổ xuống dưới. Vị trí đánh xuống chính là chỗ mà hắc lôi phát lên.
- A~~
Một tiếng hét thảm từ trong rừng vang vọng lên, sau đó một bóng người cháy đen như cột nhà cháy chạy vào trong rừng rậm màu tím gần đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!