Nữ Hoàng Tinh Linh lúc ấy không hề biết đứa bé mà Tinh Linh thần giao cho nàng có lai lịch gì, mà Tinh Linh thần cũng không nói gì hết. Hơn nữa, quan trọng nhất… Tinh Linh thần ngàn lời dặn dò, lặp đi lặp lại rằng đứa bé này hắn giao cho nàng nuôi nấng.
Bàn giao xong, Tinh Linh thần biến mất.
Khi đó, đón lấy đứa bé xong thì Nữ Hoàng Tinh Linh do dự. Bởi vì lúc ấy nàng là Tinh Linh thánh nữ, là nữ hoàng dự bị của Tinh Linh, mà điều kiện quan trọng nhất của thánh nữ là
- chữ trinh ngàn vàng.
Tinh Linh tộc yêu thích sự thuần khiết, mà xử nữ tượng trưng cho sự trong trắng, thuần khiết của thánh nữ. Nhưng nếu nàng nhận nuôi đứa bé này, nàng phải giải thích sao cho người ta đây, người ta sẽ nghĩ gì về nàng? Đặc biệt, đứa bé này lại là một bán Tinh Linh. Nếu nuôi dưỡng một bán Tinh Linh, giấc mộng nữ hoàng của nàng sẽ tan vỡ.
Vì vậy nàng mới cảm thấy bất an khi giữ đứa bé lại. Giữa ngôi vị nữ hoàng với việc nuôi nấng đứa bé, Nữ Hoàng Tinh Linh do dự không thôi. Nàng không dám không tuân mệnh lệnh của Tinh Linh thần, nhưng cũng không muốn từ bỏ giấc mộng nữ hoàng.
Tuy nhiên, giữa đêm đen thấy Bắc Đẩu, nàng chợt nghĩ Tinh Linh thần kêu nàng nuôi dạy đứa bé cho tốt nhưng không nói tự mình nuôi dạy đứa bé!
Sau cùng, nàng quyết định đem đứa bé cho người khác nuôi. Hơn nữa người nhận nuôi không phải là Tinh Linh, vì nếu là Tinh Linh sẽ tra ra nàng ngay. Cuối cùng nàng nghĩ đến thế giới loài người.
Cho nên, mười lăm năm trước, trong một ngày, nàng mang đứa bé trốn ra khỏi rừng rậm Tinh Linh, chu du thế giới nhân loại.
Đó là một buổi chiều thơ mộng, ánh hoàng hôn chiếu rọi trên bến tàu Quang Minh đế quốc.
Nữ Hoàng Tinh Linh Kate đi vào thế giới loài người. Nhưng nàng cũng không biết mình nên làm gì!
Đem đứa bé bán Tinh Linh cho một tay nào đó, nàng không làm được. Trời có biết người đó có nuôi nấng cô bé tử tế không.
Trong lúc do dự, đột nhiên phía sau nàng vang lên tiếng nước động, một cô gái xinh đẹp chậm rãi trồi từ dưới nước đi lên. Đó là một cô gái xinh đẹp tuyệt trần, cô ta có mái tóc dài màu lam. Đôi mắt long lanh như hai viên ngọc bích. Đặc biệt nhất là… cô gái này toát ra một loại hơi thở khiến người ta tin cậy, thoải mái.
Không do dự, Nữ Hoàng Tinh Linh Kate không chút đắn đo chạy đến bên cạnh cô gái, nhồi đứa bé vào lòng cô gái.
Cô gái đó ngẩng đầu, nghi hoặc nhìn Nữ Hoàng Tinh Linh Kate, nhưng không nói lời nào.
Tuy cô gái không nói, nhưng Kate lại nói với cô gái một câu.
- Mười lăm năm sau, vào ngày hôm nay, cô tới nơi này chờ tôi được không? Đây là ước định giữa chúng ta. Đến ngày đó, chắc chắn tôi sẽ quay về và đón con bé. Cầu xin cô giúp tôi.
Nàng nhơ nhớ là đã nói như thế với cô gái đó.
Đồng thời nàng còn mang chiếc chìa khóa giao cho cô gái.
Mà không ngờ cô gái lại gật đầu. Sau đó nhận nuôi nấng đứa bé mà Nữ Hoàng Tinh Linh Kate giao cho.
Vậy chìa khóa đó bây giờ ở đâu?
Dạ chậm rãi hỏi.
- Cái chìa khóa đó, trong tay một cô gái rất xinh đẹp.
Nữ Hoàng Tinh Linh khẽ gật đầu:
- Cô ấy có mái tóc dài màu lam, đôi mắt ngọc bích, một cô gái xinh đẹp tuyệt trần.
Nghe đáp án từ Nữ Hoàng Tinh Linh, hai mắt Cửu U trắng dã, muốn hộc máu. Tóc lam dài, mắt xanh… Mịa, loại người đó thế giới này không có một trăm ngàn cũng có một vạn người! Mò kim đáy bể à?!
- Cửu U lão đại. Cô ta có khi nào là con gái Hải Hoàng?
Ở cạnh, Minh nhắc nhở:
- Lúc chúng ta đi sưu tầm chìa khóa thứ nhất, đi theo khí tức của Tinh Linh thần. Cuối cùng tìm đến nhà của cô nàng Tĩnh Tâm kia, sau đó lục soát thì tìm được con bé Nguyệt Nhị. Hơn nữa khi đó chúng ta đều nhìn thấy cô nàng Tĩnh Tâm kia. Mái tóc lam dài, đôi mắt xanh lơ. Có khi nào cô gái mà Nữ Hoàng Tinh Linh nói là Tĩnh Tâm không?
- Cửu U lão đại, có nên đi bắt con gái Hải Hoàng không?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!