Chương 300: Cửu U hộc máu

Đến tận lúc này, sĩ khí của các chiến sĩ Tinh Linh cũng không kém so với quân địch, một mình vẫn đối mặt với quân thù vây hai bên! Nhưng tiếc thay, các chiến sĩ Tinh Linh đối mặt đâu phải thi phó bình thường, mà là đám Huyết Tinh Linh âm hiểm!

Huyết Tinh Linh bất tử bất diệt, cho dù đầu bị nổ, chỉ trong chốc lát có thể khôi phục lại ngay!

Cho nên trong một tình huống bất ngờ, mấy trăm Huyết Tinh Linh đột nhiên ào lên, một hơi giết gần ngàn chiến sĩ Tinh Linh. Rồi chỉ huy các thi phó phản công.

Chiến sĩ Tinh Linh tất nhiên không địch lại, rất nhanh bị đánh bại.

Một vài Tinh Linh miễn cưỡng lăn lê bò lết về, truyền tin bại trận cho thôn xóm.

- Choang!

Vừa nghe tin bại trận, ly rượu trên tay vương tử Baron rơi xuống đất, sắc mặt tái nhợt.

Ngoài thôn.

Làm cho các Tinh Linh thấy nghi hoặc là Huyết Tinh Linh không có tiến vào thôn đồ sát, mà chia một nửa thi phó vây thôn làng lại.

Kỳ thật các Tinh Linh không biết Huyết Tinh Linh làm vậy là vì các nàng không dám đối mặt với Huyết kỵ sĩ, cho nên chỉ dám đứng từ xa nhìn vào thôn, không dám tấn công.

Sự sợ hãi đối với Huyết kỵ sĩ rất là kỳ diệu, giống như bắt nguồn từ tận đáy tâm hồn. Cho dù bây giờ trong thôn chỉ có một Huyết kỵ sĩ thì các Huyết Tinh Linh vẫn không dám xông vào tấn công.

- Binh sĩ truy kích, quay về còn bao nhiêu?

Thấy quân lính thua trận về. Anna thở dài kéo một chiến sĩ lại hỏi.

- Không đến ngàn.

Chiến sĩ Tinh Linh này chán nản trả lời. Lúc này trong lòng gã tràn đầy nghi hoặc về vương tử điện hạ, cái gì mà hào quang Tinh Linh thần cùng đồng hành với mình? Cái gì mà quân địch không chịu nổi một đòn?

- Rác rưởi! Các ngươi đều là rác rưởi! Dưới hào quang của Tinh Linh thần mà các ngươi còn để thua!

Cao Lôi Hoa cùng mấy người Nguyệt Nhị đang nghỉ ngơi trong một đại thụ thì nghe tiếng quát mắng của vương tử Baron.

Nghe Baron nói, Cao Lôi Hoa không khỏi nhăn mày.

Ngồi bên Cao Lôi Hoa, Anna siết chặt nắm tay, nàng không ngờ đến lúc này Baron lại có thể nói những lời như thế, cái tên mít đặc này, mỗi lần thất bại đều đổ lỗi lên đầu người khác, rác rưởi chính là mày!

- Hà!

Lúc này, Cao Lôi Hoa thở một hơi dài, đứng dậy, chậm rãi đi ra ngoài.

- Sao vậy ba?

Thấy Cao Lôi Hoa đừng dậy, Nguyệt Nhị hỏi.

- À. Không có việc gì đâu.

Cao Lôi Hoa nở nụ cười nhẹ, rồi đi ra ngoài. Ở bên ngoài, vương tử Baron đang đứng trên một cây đại thụ la mắng đội quân thất bại của mình.

- Rác rưởi! Các ngươi là sự sỉ nhục của Tinh Linh tộc!

Giọng nói Baron cứng rắn, hắn căn bản không nhìn thấy sự thất vọng trong ánh mắt binh sĩ nhìn mình.

Cao Lôi Hoa nhún vai, hắn không thể bỏ mặc các binh sĩ như vậy, liền đi nhanh tới chỗ Baron.

- Ngươi là ai? Ngươi là nhân loại? Nhân loại đáng ghét, biến đi!

Vương tử Baron thấy Cao Lôi Hoa đi tới liền kêu to.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!