Nhìn thấy sòng bạc xa hoa trên lầu ba của thuyền, Cao Lôi Hoa mới thấm thía câu nói của ông bà "Nhìn người không thể nhìn bề ngoài"!
Hiện tại trong sòng, nhìn Nguyệt Hoa Thiên có vẻ là "tay cờ bạc lão làng" không ngờ hai tay run rẩy ôm mặt khổ sở.
Bởi vì mới vào bàn, hắn liên tiếp đổ 46 trận! Mà 46 trận toàn thua, một ván thắng cũng không.
Cao Lôi Hoa bất đắc dĩ cảm thán kỹ thuật đổ hột ngầu của Nguyệt Hoa Thiên, 46 trận toàn thua. Cao Lôi Hoa tự nghĩ mình muốn đổ được 46 trận thua liên tiếp cũng không phải là chuyện dễ dàng gì!
Trái lại, vị tiểu công chúa Tinh Linh bị tên bất lương Nguyệt Hoa Thiên kéo tới đây thì hình như đang trên con đường phát tài, giống như Nguyệt Hoa Thiên, đều đổ liên tiếp 40 trận. Nhưng kết quả của cô bé với Nguyệt Hoa Thiên thì trái ngược, cô bé thắng liên tiếp 40 trận!
Mà nhìn sang chỗ Nguyệt Nhị đang chơi. Lúc này, Nguyệt Nhị đang bất mãn chu mỏ lên.
Lúc đầu thì có ván thắng ván thua, tính ra thì còn lời một chút. Nhưng hiện tại thì thua liên tiếp 6 ván liền, hèn gì tỏ vẻ bất mãn như thế.
- Ba ba.
Lúc này Nguyệt Nhị lại thua tiếp, sau đó quay đầu nhìn Cao Lôi Hoa như muốn khóc.
Thấy ánh mắt Nguyệt Nhị như vậy, Cao Lôi Hoa vuốt tay lên trán lau mồ hôi hột.
Mang trẻ em vào sòng bạc đối với Cao Lôi Hoa là chuyện ác muôn phần! Phải biết rằng ở trên Trái Đất, mang trẻ em vào sòng bạc là trái pháp luật. Nhưng bây giờ chuyện đã xảy ra rồi, hắn cũng không muốn ngăn cản. Hơn nữa nhìn con gái van xin mình trợ giúp thật không nỡ.
- Nguyệt Nhị, được rồi được rồi, đừng chơi nữa. Phải biết rằng mười ván thì có chín ván gian lận, thắng rồi thì dừng tay lại, đừng ham.
Cao Lôi Hoa híp mắt nói với Nguyệt Nhị.
- Vị tiểu huynh đệ này, ăn có thể ăn bậy nhưng nói đừng nói bậy chứ.
Một câu nói tùy ý của Cao Lôi Hoa lập tức khiến nhà cái khó chịu, hắn vất vả mới kiếm được con cừu non nuôi mập là Nguyệt Nhị. Chuẩn bị mầm thịt thì lại chạy mất là sao.
Vì vậy nhà cái không khách khí nói với Cao Lôi Hoa:
- Tiểu huynh đệ. Nói cho ngươi biết. Thua không có tiền thì đừng kêu người khác gian lận, chơi mà sợ thua thì đừng có chơi, cũng đừng có đến đây!
Nhà cái vừa nói nhất thời khiến mấy con bạc xung quanh cười òa theo.
- Hử.
Cao Lôi Hoa nheo mắt nhìn nhà cái. Vốn Nguyệt Nhị có thua một chút thì Cao Lôi Hoa cũng không thèm để ý chút tiền cỏn con ấy. Coi như là nhà cái có gian lận thì Cao Lôi Hoa cũng không vạch trần.
Nhưng hiện tại cái gã gian lận này kiêu ngạo quá mức. Tự nhiên Cao Lôi Hoa cũng mất vui.
- Nhị nhi, nhường một chút, để ta chơi một ván.
Cao Lôi Hoa híp mắt nói với Nguyệt Nhị:
- Ta muốn xem xem, cái tên trâu bò này có phải là không có đối thủ hay không?
- Vâng.
Nguyệt Nhị đáp. Trong sâu thẳm, Nguyệt Nhị luôn nghĩ ba cô bé không gì không làm được. Từ lúc Cao Lôi Hoa ở trong nhà Nguyệt Nhị đến giờ, không kể đến chuyện gì, từ nấu ăn, chữa bệnh hay kể chuyện cổ tích… Không có chuyện gì Cao Lôi Hoa không làm được.
Chậm rãi ngồi xuống, Cao Lôi Hoa híp mắt nhìn cánh tay phải của nhà cái.
Không biết vì sao, dưới con mắt nhìn soi mói của Cao Lôi Hoa, nhà cái có phần mất tự nhiên. Tuy hắn tự tin thủ pháp "đổi trắng thay đen" của mình rất tinh diệu, lăn lộn nhiều năm trên giang hồ chưa ai bắt được hắn. Thế nhưng nhìn thấy ánh mắt soi mói của gã nam nhân tóc bạc này, hắn có cảm giác tay phải của mình bị gã nhìn thấu.
- Quy tắc cũ, so lớn nhỏ chứ hả?
Nhà cái mạnh mẽ hỏi Cao Lôi Hoa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!