Chương 281: Tiểu tinh linh Lỵ Nhi

Kỳ thật thì vị nữ thủ lĩnh này cũng không muốn cho bán Tinh Linh chạm vào thánh thú độc giác thú đâu, nhưng mà khi nãy gã nam nhân ngồi trên thánh thú biểu hiện ra thực lực khiến nàng không dám manh động.

Vừa rồi gã nam nhân này chỉ dựa vào đôi bàn tay không đã chụp được ba mũi tên mà nàng toàn lực bắn ra, thực lực như vậy cho dù là đệ nhất cao thủ của Tinh Linh tộc, thánh cấp đỉnh phong băng hệ Tiễn Thánh tam trưởng lão cũng không làm được! Thực lực của gã nam nhân này vượt quá sức tưởng tượng của nàng!

- Nhân loại tôn kính, cường giả trong nhân loại càng đáng cho chúng tôi tôn kính.

Thủ lĩnh Tinh Linh bày ra một tư thế thông dụng trên đại lục tỏ vẻ sùng bái cường giả, ở đại lục vốn cường giả vi tôn, bất kể xuất thân từ chủng tộc gì đi nữa thì khi đã là cường giả đều nhận được sự tôn kính, cho dù đó có là kẻ thù của mình.

- Ha ha.

Cao Lôi Hoa cười ha hả không nói, cứ ngồi nhìn mấy vị Tinh Linh này. Chỉ có điều làm vậy lại khiến cho cô nàng thủ lĩnh Tinh Linh không đoán được ý tứ của Cao Lôi Hoa, nên cũng không biết nói gì với Cao Lôi Hoa cho tốt.

- Thực xin lỗi, cường giả tôn kính, xin lỗi vì sự mạo muội vừa rồi của chúng tôi.

Cô nàng thủ lĩnh Tinh Linh cũng không đến nỗi ngốc, cho dù tình hình có chút không thích hợp nhưng nàng vẫn không hề hoang mang nói chuyện với Cao Lôi Hoa:

- Xin hỏi cường giả vĩ đại, tên của ngài là gì?

- Cao Lôi Hoa.

Cao Lôi Hoa thản nhiên trả lời, dù sao thì hiện tại đối phương có vẻ lễ phép.

- Tiên sinh Cao Lôi Hoa tôn kính.

Thủ lĩnh Tinh Linh nói với Cao Lôi Hoa:

- Là thế này, con độc giác thú mà ngài đang ngồi trên, vốn là thánh thú của Tinh Linh tộc chúng tôi. Cho nên, ngài có thể vui lòng trả nó lại cho chúng tôi không? Thánh thú rất quan trọng đối với tộc Tinh Linh chúng tôi.

- Thánh thú Tinh Linh tộc?

Cao Lôi Hoa nhìn độc giác thú ở dưới, sau đó ngẩng đầu nhìn mấy cô nàng Tinh Linh một cách khinh miệt, mấy cô ả này tưởng nói con độc giác thú này là thánh thú của mấy ả thì ta sẽ ngoan ngoãn giao lại à? Đây là cái logic gì chứ?! Cao Lôi Hoa hắn khổ lên khổ xuống mới quơ được một con độc giác thú, ngu sao trao ra một cách đơn giản như vậy?

Nghĩ đến đây, Cao Lôi Hoa cúi đầu nhìn sang cô con gái Nguyệt Nhị của mình. Trong ánh mắt của Nguyệt Nhị, Cao Lôi Hoa thấy sự vui sướng khi nhìn độc giác thú, không cần nói cũng biết Nguyệt Nhị thích con độc giác thú này rồi. Nhìn thấy Nguyệt Nhị như vậy, Cao Lôi Hoa hạ quyết tâm. Cho dù con độc giác thú này có là thánh thú của Tinh Linh tộc thì đã sao? Đồ mà con gái hắn thích, cho dù là thánh thú của Tinh Linh tộc, hắn cũng giành con thánh thú này cho bằng được.

Hơn nữa, con độc giác thú này là do chính tay hắn bắt. Hắn cũng không có nghĩa vụ chỉ vì một vài câu nói của mấy ả Tinh Linh mà đem con độc giác thú này cho mấy ả.

- Ngại quá. Con độc giác thú này không thể đưa cho các cô được.

Cao Lôi Hoa ngẩng đầu lạnh nhạt nói:

- Hơn nữa, các cô nói con độc giác thú này là thánh thú của Tinh Linh tộc thì thật sự là thánh thú của các ngươi sao? Phải biết rằng con độc giác thú này là do ta tốn rất nhiều công sức để bắt, chỉ vì câu nói đây là thánh thú của Tinh Linh tộc của các cô mà muốn ta dâng con độc giác thú này sao, hình như có phần không thỏa đáng a.

Cao Lôi Hoa cười nói:

- Phải biết rằng một con độc giác thú không giống như con chó con mèo, nó là thú cưỡi chỉ xếp hạng sau cự long.

- Ngươi cưỡng từ đoạt lý!

Một Tinh Linh trong nhóm bước ra lớn tiếng nói:

- Tất cả mọi người trên đại lục đều biết tộc người Tinh Linh chúng tôi không nói dối! Chúng tôi nói con độc giác thú này là thánh thú của tộc chúng tôi tức là thánh thú của tộc chúng tôi. Chỉ có nhân loại các ngươi mới nói dối, con người đê tiện kia, còn không trả độc giác thú cho chúng tôi!

Tinh Linh tộc bởi vì khép kín với thế gian cho nên cử xử trong giao tiếp không được tốt cho lắm. Ví dụ như vị Tinh Linh này, vừa nói đã khiến Cao Lôi Hoa khó chịu liền!

Phải biết rằng Cao Lôi Hoa cực khổ mới tóm được con độc giác thú này, các nàng đã chạy đến gặp Cao Lôi Hoa vì con độc giác thú này, hơn nữa còn muốn Cao Lôi Hoa trả lại cho các nàng. Đã vậy ăn nói lại không hề khách khí, Cao Lôi Hoa sao có thể chịu được cơn tức này?

- Ngại ghê.

Cao Lôi Hoa hừ lạnh:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!