Lúc này, độc giác thú trông như một con chiến mã trên chiến trường, hùng dũng xông về phía sau Cao Lôi Hoa—thịt nướng. Không hổ là giống ngựa ưu tú nhất của đại lục, khí thế hung dũng dọa khối người.
- A, ba ba, là độc giác thú.
Nguyệt Nhị vừa nhìn thấy độc giác thú trên trời thì hưng phấn kêu to, các Tinh Linh rất yêu thích độc giác thú không phải là điều khó lý giải. Tuy tổng lực của siêu cấp độc giác thú không mạnh mẽ bằng cự long nhưng đối với Tinh Linh thì trở thành kỵ sĩ rồng cũng không vinh quang bằng việc có độc giác thú! Tộc Tinh Linh yêu thích độc giác thú từ sâu thẳm linh hồn, cái này không thể dùng lời để diển tả, giống như trong tâm hồn đã khắc sâu sự yêu thích.
Lại nói tiếp, ngay từ đầu Nguyệt Nhị đã bày mưu muốn Cao Lôi Hoa đi rừng rậm Tinh Linh để tìm độc giác thú, mà bây giờ khi nàng nhìn thấy độc giác thú trên không thì toan tính nhỏ nhặt cũng bị nàng vứt đi! Giờ phút này, trong lòng nàng chỉ có hình ảnh con độc giác thú sinh đẹp mỹ miều.
Thế xông của độc giác thú không hề giảm, trước mắt nó, Cao Lôi Hoa và Nguyệt Nhị như là không khí! Trong mắt nó chỉ còn hương thơm ngào ngạt của thịt nướng! Trời mới biết nó thèm ăn thịt đến thế nào, ở Tinh Linh tộc nhiều năm như vậy nhưng một miếng nó cũng không được đụng vào! Bởi vì Tinh Linh tộc chỉ ăn chay.
Cho nên, vừa nhìn thấy thịt nướng trên đất, độc giác thú đã nuốt nước miếng ừng ực. Cuối cùng, làm một tư thế xinh đẹp lao xuống đớp luôn nửa con "Cương Trảo". Sau đó, làm một tư thế mỹ lệ lăng không.
Sau khi đớp được nửa con "Cương Trảo" xong, độc giác thú đắc ý nhìn gã tóc bạc bên cạnh thịt nướng. Dù sao thì cũng ăn thịt người ta nướng, nó cũng phải tỏ vẻ biết điều chút chứ? Cho nên, nó quay đầu lại làm một động tác với Cao Lôi Hoa, trên khuôn mặt ngựa dài dài của độc giác thú lộ ra—nụ cười?! Tất nhiên, mọi người không có nhìn nhầm, là nụ cười! Phải biết rằng độc giác thú là siêu cấp ma thú, hơn nữa là ma thú có trí tuệ không thua nhân loại. Chẳng qua là mỉm cười thôi mà.
Chút lòng thành thôi. (D/g: mịa, mặt ngựa lúc nào chả giống cười).
- Ba ba!
Thấy độc giác thú bay lên trời nhưng Cao Lôi Hoa vẫn còn đứng đì ra đấy. Nguyệt Nhị nóng vội kêu.
- Khà khà.
Thấy độc giác thú cười, Cao Lôi Hoa cũng nở nụ cười.
Vừa nhìn thấy nụ cười của Cao Lôi Hoa, bản năng thánh thú của độc giác thú trỗi dậy, lập tức tăng tốc dọt lẹ. Nói về tốc độ thì nó đầy đủ sự tự tin! Bởi vì nó không phải là độc giác thú bình thường, nó là thánh thú bậc tám! Tất nhiên, là siêu cấp ma thú bậc tám siêu việt thì sẽ trở thành thánh thú.
Hơn nữa nó lại biết cả lôi hệ và quang hệ, mà cả hai hệ đó đều có tốc độ rất nhanh, cho nên ở trên đại lục, tốc độ của nó là nhanh nhất. Bởi vì tốc độ nó nhanh nhất nên Tinh Linh thần mới tuyển nó làm thú cưỡi mà.
Chỉ có điều ngày hôm nay sự tự tin của độc giác thú đã bị đập bẹp, trước mặt Cao Lôi Hoa mà dám đua xe sao? Đừng có múa rìu qua mặt Lỗ Ban, chết đứng qua mặt Từ Hải, đẻ con qua mặt Âu Cơ chứ!
Lúc độc giác thú tăng tốc thì trong nháy mắt Cao Lôi Hoa cũng di chuyển! Nhanh, tốc độ của Cao Lôi Hoa rất nhanh! Nhanh đến nỗi độc giác thú không thấy được một cái tàn ảnh của Cao Lôi Hoa chứ đừng nói đến bóng dáng!
- Ở đâu?
Độc giác thú nhìn xung quanh, nhưng không hề thấy bóng dáng gã tóc bạc đâu:
- Sao có thể như vậy được, ở đâu vậy?
- Nè, tiểu bạch mã. Ngươi tìm ta sao?
Giọng nói của Cao Lôi Hoa chợt vang lên sau ót của độc giác thú. Sau đó độc giác thú cảm thấy người mình bị trầm nhẹ xuống, hình như có người ngồi lên khóa chặt lưng nó. Bàn tay cường tráng của gã giữ chặt cổ nó.
- Tốc độ của ngươi rất khá.
Cao Lôi Hoa cười với độc giác thú. Cao Lôi Hoa cũng không sợ độc giác thú không hiểu mình nói gì, thân là một siêu cấp ma thú tự nhiên có thể hiểu được tiếng nhân loại.
Chẳng qua tốc độ của con độc giác thú này thật nhanh, trừ Chiến thần ra, tốc độ của nó là nhanh nhất từ lúc Cao Lôi Hoa ở trên đại lục này.
- Hí~~
Tay Cao Lôi Hoa bóp chặt cổ khiến nó không thể há mồm kêu to được, chỉ có thể hí nhỏ. Nó hí lên tỏ vẻ bất mãn, là thú cưỡi của Tinh Linh thần, nó cũng có tôn nghiêm, trừ chủ nhân ra nó không cho phép kẻ khác cưỡi lên nó!
Vì thế, độc giác thú liền lộng vó chạy dựng đứng trên không tăng tốc, làm liên tiếp mấy động tác đảo, lộn, xoay, giật, chấn… ý đồ hất Cao Lôi Hoa ra khỏi lưng.
- Ha ha, không tồi lắm! Chỉ có điều nếu ngươi bị một vật siêu nặng đè lên, không biết ngươi còn chạy nhanh được không?
Cao Lôi Hoa cười ha hả với độc giác thú.
- Hí~ hí!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!