"Đâu chỉ là cửa nhà của ngươi". Tra Lý cười khổ nhìn gã tôii nhọn.
Gã nói:
- Nếu không nghĩ biện pháp ngăn cản mấy thứ đó thì cổng giữ nhà của chúng tôi cũng không giữ được lâu đâu. Cái đồ vật ghê tởm này sau khi giẫm đạp lên khu rừng Tinh Linh sẽ giẫm lên đế quốc Thú Nhân của tôi mất.
Từ ánh mắt của Thú thần có thể nhìn thấy , đó là Mãn Sơn Biến… Trên mảnh đất hoang bí ẩn này xuất hiện bóng dáng người. Hễ ai tinh mắt chút đều thấy một ít bóng đen đang nhúc nhích.
Là cương thi, trên Mãn Sơn Biến… những bóng đen trên mảnh đất hoang đều là cương thi. Nhưng những cương thi này cũng không phải là cương thi bình thường, nếu bình thường thì nói làm gì, tùy tiện một trong ba người phun một ngụm nước miếng cũng giết sạch một đống.
Chỉ tiếc, trước mặt bọn họ chính là những cương thi có trí tuệ, mà mỗi tên đều mang trên mình cỗ oán niệm sâu sắc.
Hơn nữa cấu tạo thân thể của chúng cũng rất đặc biệt, bọn chúng đều là một loại vu [thần sau khi chết không cam lòng sản sinh ra "ma"] cùng [nhân loại sau khi chết sản sinh ra "vong linh"] có quan hệ. Chỉ có thể khẳng định là bọn chúng khi sống cũng không phải là thần.
- Ma phó (người hầu của ma), nhiều ma phó cùng xuất hiện như vậy, chẳng lẽ có tên ma phó nào của Satôin phá vỡ phong ấn sao?
Gã nam tử tôii nhọn nhìn thần bí áo choàng bên cạnh.
- Tôi cũng không biết.
Áo đen cười khổ:
- Là ai phá vỡ phong ấn cũng được, nhưng ngàn vạn lần đừng là tên kia.
- Đúng rồi, Thú thần, Vong Linh Nữ Thần đâu?
Áo đen quay đầu nói với Thú thần:
- Đối phó với ma phó thì Vong Linh Nữ Thần có nhiều biện pháp hơn đó.
- Tôi cũng không biết, tôi không liên lạc được với cô ấy. Mấy ngày nay loạn quá.
Thú thần hít một hơi dài nói. Mấy ngày nay hắn dùng thần niệm vẫn không liên lạc được với Vong Linh Nữ Thần.
- Ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì.
Thú thần nắm chặt phủ nhìn bất tử bất diệt ma phó phía trước. Nhất thời, một cảm giác vô lực từ lúc sinh ra tới giờ làm hắn hạ phủ xuống, lấy thực lực nhị trọng lĩnh vực của hắn cũng vượt qua không ít tam trọng lĩnh vực của mấy tên khác. Nhưng mà đối mặt với vô số cương thi màu đen trước mặt làm Thần thú có một cảm giác bất lực.
Mấy tên cương thi này ngoài cái bất tử ra thì không có gì đáng sợ, mà đáng sợ chính là tên đứng sau điều khiển đống cương thi này. Ma phó của Satôin cũng không đáng sợ, đáng sợ chính là gã nam nhân kia.
- Cao huynh đệ ạ, dù sao thì ngươi cũng phải tới đó nha.
Tra Lý âm thầm niệm.
Chỉ có điều đại ca Cao Lôi Hoa của chúng tôi lúc này đang ở đâu? Làm gì?
A, đúng rồi, lúc này hắn đang mang Bảo Bảo và Mộng Ti đi rửa chén. Về phần bức thư của Thú thần, à, bận quá nên Cao Lôi Hoa cũng không biết mình để đâu mất tiêu rồi.
- Đúng rồi, Nguyệt Nhị này.
Cao Lôi Hoa mang hai đứa nhỏ đứng trước phòng bếp xoay đầu nói với Nguyệt Nhị:
- Nguyệt Nhị nè, con thử về nghĩ trước xem con ma thú nào con ưng ý nhé, nghĩ xong thì nói cho ba, như vậy ngày mai mình đỡ phải đi tìm.
- Vâng thưa ba!
Nguyệt Nhị mững rỡ nói.
- Ha ha. Đúng rồi, con phải nhớ rõ không phải ma thú cao giai trở lên thì chúng tôi không cần!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!