Chương 27: Canh gà (cao giai) thập toàn đại bổ

- Ha ha! Được, tốt lắm! Còn nhớ rõ đại vương tử ta!

Người vừa tới liền hừ lạnh:

- Vậy các ngươi còn nhớ ta đã nói Ivan vĩnh viễn không được bước vào nơi này không.

- Việc này.

Tên kiếm sĩ đội trưởng lúng túng trả lời:

- Là vì hoàng tử Ivan bị trọng thương cho nên chúng thuộc hạ đành phải tạm đưa người tới đây chữa trị.

- Chữa trị? Hừ! Hay cho một tiếng chữa trị! Ngươi nói nhiều thế để làm gì? Chẳng lẽ bổn vương mù sao!

Đại hoàng tử mở trừng trừng hai mắt, hung hăng nhìn về phía đám thuộc hạ của Ivan.

Bị đại hoàng tử quát, bọn chúng liền im lặng không dám nói thêm câu nào. Bởi bọn họ đột nhiên nhớ tới một việc, đó là nghe đồn đại hoàng tử đang điên cuồng theo đuổi Tĩnh Tâm đại pháp sư. Có thể nói Tĩnh Tâm là một mỹ nữ nổi danh xinh đẹp nhất ở kinh thành. Tuy rằng nàng chưa bao giờ nói câu nào, nhưng điều này không hề ảnh hưởng đến sức cuốn hút của nàng. Mà hơn thế, số kẻ theo đuổi nàng có thể xếp thành một hàng dài từ kinh thành đến tận rừng rậm Hắc Ám.

Nhưng vừa rồi bọn họ lại nhất thời hồ đồ đắc tội với Tĩnh Tâm pháp sư, sợ rằng từ nay về sau sẽ khó ngóc đầu lên được.

Điều này khiến không khí càng thêm cẳng thẳng.

Đúng lúc này, hắc y nhân bị một kiếm của Cao Lôi Hoa đánh bay đang từ từ bò dậy. Hắn xoa khóe miệng, rồi buồn bực đi tới bên đại hoàng tử:

- Điện hạ, không cần phải nói nhiều với đám hạ nhân vô dụng này, chờ hoàng tử Ivan tỉnh lại rồi hãy giải quyết bọn chúng.

- Cũng được. Đại hoàng tử gật đầu chỉ vào tên đội trưởng.

- Ngươi, dẫn theo đám thủ hạ cùng tên Ivan ngu xuẩn này cút mau!

- Vâng, thưa điện hạ.

Hắn cuống quít nâng hoàng tử Ivan cùng đám kiếm sĩ chạy thục mạng, nhanh chóng thoát ra khỏi nhà Tĩnh Tâm.

Đợi cho bọn chúng đi hết, Cao Lôi Hoa mới thu thái dao lại, đi nhanh về phía phòng bếp, không hề để ý tới đại hoàng tử cùng tên hắc y nhân kia.

Đại hoàng tử liền nhíu mày hỏi:

- Hắn là ai?

Hắc y nhân phía sau cúi đầu suy nghĩ một lúc rồi đáp:

- Hắn chính là kẻ về cùng tiểu thư Tĩnh Tâm hôm trước, nghe nói là thân thích của tiểu thư, hiện tại dẫn theo một đứa nhỏ đến đây ở.

- Thân thích! Cái này không hề gì. Đại hoàng tử nhẹ nhàng thở ra:

-Nhưng hắn là một cao thủ đúng không? Vừa rồi thấy hắn một mình đối mặt với mười một tên kiếm sĩ mà không hề sợ hãi.

Hắc y nhân trầm ngâm trong chốc lát, lắc đầu nói:

- Chắc không phải, vừa rồi giao thủ, thuộc hạ không phát hiện trên người hắn có đấu khí hay ma lực dao động. Có thể hắn chỉ là một tên tiểu tử có chút ít sức khỏe.

- Được rồi, không cần để ý đến hắn. Đại hoàng tử gật gật đầu, nếu đúng là không phải cao thủ thì không cần phải để mắt đến làm gì.

Chờ đám kiếm sĩ nâng Ivan chạy xa, đại hoàng tử liền đi nhanh đến trước mặt Tĩnh Tâm.

- Tĩnh Tâm, xin lỗi ta đến chậm.

Đại hoàng tử nhìn nàng dịu dàng nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!