Chương 244: Kiếm kỹ của Tĩnh Tâm

- Mấy tên thần chết tiệt trong Quang Minh Thần điện không cho ta thì giờ. Cho nên thời gian rất gấp. Ta phải đến Vong Linh cốc và đế quốc Thú nhân ngay bây giờ. Lấy tốc độ của ta, rạng sáng ngày mai có thể trở về.

Cao Lôi Hoa nói khẽ bên tai Tĩnh Tâm.

- Ưm.

Tĩnh Tâm vẫn như cũ, khẽ ừ nhẹ một tiếng.

- Còn nữa, mấy đứa nhỏ nàng chăm sóc nhé. Ta sẽ để Cầu Cầu lại, có gì sẽ chiếu cố lẫn nhau được.

Cao Lôi Hoa nói với Tĩnh Tâm.

- Ừm.

Tĩnh Tâm dịu dàng nói, tay ôm Cao Lôi Hoa chặt hơn.

- Chú ý giữ gìn sức khỏe đó, honey của ta.

Cao Lôi Hoa khẽ hôn Tĩnh Tâm một cái. Trong khi Tĩnh Tâm còn đang đỏ mặt vì xấu hổ thì hắn bay lên nói:

- Rạng sáng ngày mai ta có thể trở về.

Tĩnh Tâm gật đầu.

- Ủa, mẹ à, ba muốn đi đâu vậy?

Nguyệt Nhị đứng bên cạnh sau khi thấy Cao Lôi Hoa bay lên liền quay đầu hỏi Tĩnh Tâm.

- Hử?

Tĩnh Tâm ngẩn ngơ chút, sau đó khẽ lắc đầu, vừa rồi nàng cũng không biết Cao Lôi Hoa nói gì nữa, một câu cũng chẳng rõ, chỉ biết là Cao Lôi Hoa hôn mình trước mặt con gái. Sau đó thì mặt nàng đỏ au vì nóng. Cứ ừ liên tục, Cao Lôi Hoa có nói gì nàng cũng ừ hết… … …

- Mình phải tìm cơ hội vào trong nhà Cao Lôi Hoa.

Ở một chỗ bí mật, Ngô Thiên vừa nhìn vào nhà Cao Lôi Hoa vừa thầm nghĩ. Chỉ có điều vừa nghĩ đến Cao Lôi Hoa thì Ngô Thiên lại thấy sờ sợ. Có Cao Lôi Hoa ở đây thì chẳng có cơ hội mang Tĩnh Tâm ra ngoài được! Ngô Thiên cũng không biết Cao Lôi Hoa đã bay ra ngoài. Bởi vì tốc độ của Cao Lôi Hoa quá nhanh, lấy thị lực của Ngô Thiên căn bản không nhìn thấy bóng dáng Cao Lôi Hoa khi bay.

Túc trực hồi lâu theo dõi nhà Cao Lôi Hoa từ xa, Ngô Thiên hạ quyết tâm đi đến nhà Cao Lôi Hoa, vừa đi vừa nghĩ xem lấy cớ gì để vào nhà Cao Lôi Hoa đây.

Đi tới cổng nhà Cao Lôi Hoa, Ngô Thiên gõ cửa.

- ??

Nghe tiếng gõ cửa, Tĩnh Tâm chạy ra, mở cửa.

Vừa nhìn thấy Tĩnh Tâm mở cửa, Ngô Thiên cũng sửng sờ. Ngắm nhìn Tĩnh Tâm vẫn xinh đẹp như xưa, trong lòng Ngô Thiên cảm thấy bối rối. Tuy nhiên, Ngô Thiên quyết không để tình cảm biểu hiện ra ngoài:

- A, là Tĩnh Tâm à. Thế… thế tiên sinh Cao Lôi Hoa đâu? Ta có chuyện muốn nói cho hắn biết.

Ngô Thiên cười hỏi.

Nguyệt Nhị vẫn lẽo đẽo theo Tĩnh Tâm đi tới, lúc cô nhìn thấy giáo chủ Ngô Thiên thì mỉm cười với hắn.

Trong trí nhớ của cô thì Ngô Thiên vẫn đối xử với các chị em mình không tệ.

Bởi vì ngày xưa thích Tĩnh Tâm nên trong học viện Ngô Thiên rất chiếu cố đến mấy đứa nhỏ. Cho nên ấn tượng của Nguyệt Nhị đối với Ngô Thiên cũng không xấu.

Mà dù sao thì Tĩnh Tâm hồi xưa cũng có thể tính là học trò của Ngô Thiên. Cho nên đối với Ngô Thiên, Tĩnh Tâm cũng không có nhiều phản cảm cho lắm.

- Đạo sư Ngô Thiên tìm ba cháu ạ, ba cháu mới đi ra ngoài. Ba nói có thể mai ba về.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!