Chương 243: Muốn động thủ trước tiên phải tập trung nhân mã

- Có chuyện gì vậy, Ngô Thiên đại giáo chủ?

Sau khi mở cửa Cao Lôi Hoa liền thấy Ngô Thiên đang đứng trước cửa. Hắn nheo mắt cười, sau đó né sang một bên cho Ngô Thiên đi vào trong nhà.

- Cao Lôi Hoa huynh đệ, mọi chuyện không ổn rồi.

Sau khi vào nhà, Ngô Thiên vội vàng kêu lên với Cao Lôi Hoa:

- Cao Lôi Hoa huynh đệ, Quang Minh nhị thần tới rồi! Là hai trong số ba Quang Minh thần của Quang Minh thần điện chúng ta, Hỏa thần và Thái Dương thần đều đã giáng trần rồi!

Ngô Thiên thở hổn hển, vẻ mặt lo lắng nói với Cao Lôi Hoa:

- Hôm nay tôi đi gặp giáo hoàng, nhưng lại nhìn thấy hai vị thần linh này.

- Quang Minh thần sao?

Cao Lôi Hoa cười nhìn Ngô Thiên nói:

- Quang Minh thần là việc của thần điện các ngươi, bọn họ thì liên quan gì tới ta?

- Cao Lôi Hoa huynh đệ.

Ngô Thiên cười khổ nói:

- Theo lý mà nói thì Quang Minh thần chẳng liên quan gì tới anh. Nhưng Hỏa thần và Thái Dương thần khi giáng trần lại thấy thủ hạ của anh đánh chết Quang Minh giáo hoàng. Sau đó Thái Dương thần liền ra tay diệt mấy thuộc hạ của anh. Hiện giờ tôi lo rằng Thái Dương thần có ý định gây khó dễ cho anh.

Lời nói của Ngô Thiên tràn đầy vẻ lo lắng.

Nhìn Ngô Thiên, Cao Lôi Hoa không khỏi hơi nhíu mày. Chuyện Quang Minh thần tới đại lục Cao Lôi Hoa cũng vừa mới thông qua huyết kỵ tướng Ca Đức biết được. Chỉ là vì sao Ngô Thiên lại nói cho hắn chuyện này? Phải biết rằng Ngô Thiên là người của Quang Minh thần điện, nói gì thì nói Cao Lôi Hoa cũng không thể hoàn toàn tín nhiệm hắn. Bởi vì hắn luôn gây cho Cao Lôi Hoa cảm giác là một kẻ mưu mô xảo quyệt.

- Ngươi là giáo chủ của Quang Minh thần điện cơ mà.

Cao Lôi Hoa nheo mắt nhìn Ngô Thiên:

- Tại sao ngươi lại nói với ta chuyện này? Dù sao thì Quang Minh thần củng là thần linh được các ngươi tôn thờ.

- Cao Lôi Hoa huynh đệ, anh không tin tôi sao? Nói trắng ra vậy, tôi chạy tới nói với anh tin này chính là vì giao dịch của chúng ta trước kia. Giao dịch đó của chúng ta mà bị Quang Minh thần điện biết thì tôi tránh không thoát khỏi cái chết.

Trên mặt Ngô Thiên lộ vẻ bất đắc dĩ, nói tiếp:

- Quang Minh thần giáng trần đối với tôi mà nói cũng chẳng có gì tốt. Thậm chí có thể nói, bọn họ xuống đây đem tới cho tôi một mối uy hiếp. Nếu để bọn họ tra ra những chuyện tôi đã làm thì tôi hẳn phải mất mạng! Vì thế chuyện cần làm bây giờ của tôi là nghĩ cho anh, mặt khác cũng coi như là tôi nghĩ cho bản thân mình.

Cao Lôi Hoa gật đầu nói:

- Được rồi, vậy xin đa tạ Ngô Thiên giáo chủ.

- Ấy, Cao Lôi Hoa huynh đệ đừng khách sáo.

Ngô Thiên cười nói.

- Vậy xin hỏi giáo chủ còn chuyện gì cần nói không? Cao Lôi Hoa mỉm cười hỏi. Ngô Thiên không thể nhìn ra chút lo lắng nào trên mặt Cao Lôi Hoa.

Hắn không lo nhưng Ngô Thiên lại nóng nảy.

- Cao Lôi Hoa huynh đệ, chẳng lẽ anh không lo lắng chút nào sao?

Ngô Thiên hơi nghi hoặc nhìn Cao Lôi Hoa. Vẻ ngoài của Cao Lôi Hoa như chẳng có việc gì khiến Ngô Thiên cảm thấy trong lòng bất an. Chẳng lẽ Cao Lôi Hoa không thèm coi Quang Minh thần vào đâu sao? Hay nói cách khác là cho dù ba Quang Minh thần tới đây hắn cũng không thèm để ý chắc? Không, không thể nào! Quang Minh thần là thần đó. Cao Lôi Hoa dù có mạnh tới đâu cũng chỉ là một con người mà thôi. Hắn làm sao lại không coi Quang Minh thần vào đâu.

Ngô Thiên nhẹ nhàng lắc đầu, cố loại bỏ ý nghĩ "buồn cười" này của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!