Hiện giờ trước mặt Ngô Thiên có hai con đường. Một là hắn phủ phục dưới chân Quang Minh thần mà hắn vẫn tôn thờ từ khi ra đời tới nay. Hai là hắn lén lút tìm tới Cao Lôi Hoa, tố cáo với Cao Lôi Hoa chuyện Hỏa thần và Thái Dương thần đi tới nhân gian.
Thân là tín đồ của Quang Minh thần, vốn hắn không chút do dự lựa chọn con đường số một. Nhưng trước đó vài ngày hắn đã "cấu kết" chút ít với Cao Lôi Hoa. Ví dụ như chuyện ám sát giáo hoàng hắn cũng không thoát khỏi việc có liên quan. Nếu bị truy cứu ra thì hắn cũng khó thoát chết. Chính là vì một chút "cấu kết" này khiến hắn không dám đối mặt với thần linh hắn vốn tôn thờ.
Thế nên giờ hắn mới phân vân, hợp tác với cái tên nam nhân mạnh mẽ mà ương bướng kia, hay mang tâm lý cầu may quỳ xuống trước Quang Minh thần mà cầu khẩn người sẽ không phát hiện ra sự cấu kết của mình với Cao Lôi Hoa.
Trước tình huống này Ngô Thiên cuối cùng sẽ quyết định thế nào?
Nhìn Thái Dương thần và Hỏa thần đứng kia, Ngô Thiên cắn răng. Hắn không quyết định được, không biết nên làm thế nào!
- Ai? Lúc này Thái Dương thần đang đứng trong sảnh đột nhiên quay đầu về phía Ngô Thiên đứng trong góc khuất. Vừa rồi Ngô Thiên không che dấu khí tức, vốn là nhờ lực lượng của lĩnh vực che dấu khí tức nên Thái Dương thần và Hỏa thần mới không phát hiện ra hắn. Bây giờ lực lượng của lĩnh vực dần dần tán đi, khí tức của Ngô Thiên lập tức bị Thái Dương thần phát hiện.
Ngô Thiên khẽ cắn môi, không còn cách nào khác, đánh phải đi ra ngoài gặp hai người này. Trong mơ hắn cũng không bao giờ nghĩ mình lại gặp được Thái Dương thần.
- Tôi thật sự không phải là nằm mơ đó chứ?
Thân thể hắn từ một góc đại điện đi ra, sau khi tới trước mặt Thái Dương thần và Hỏa thần, Ngô Thiên "giả nai" không tin được sự thật trước mắt.
- Hả, không ngờ là giáo chủ của Quang Minh thần điện sao?
Thái Dương thần sau khi thấy áo bào giáo chủ trên người Ngô Thiên liền nghi hoặc nhìn hắn.
- Quang Minh thần trên cao, vinh diệu của Quang Minh thần vĩ đại không nơi nào không có!
Ngô Thiên vội vàng quỳ xuống.
- Tứ đại giáo chủ của Quang Minh thần điện, Ngô Thiên, bái kiến thần của tôi. Xin thần đem ánh sáng tới khắp mọi ngả tối tăm trên thế giới này.
Sau khi quỳ xuống, thân thể Ngô Thiên không tự chủ được mà run lên.
- Đúng là giáo chủ rồi.
Hỏa thần nhìn Ngô Thiên, cảm nhận được thần lực quanh minh trên người hắn rất mạnh, hơn nữa trường bào trên người hắn cũng không phải là giả.
- Chuyện vừa rồi ngươi đã thấy hết rồi đúng không?
Thái Dương thần bay lên, thể hiện bộ dáng của thần linh. Đồng thời với tiếng nói của hắn vang lên, một luồng thần uy từ trên thân thể hắn truyền ra, áp xuống người Ngô Thiên.
Sau khi cảm thấy cỗ thần uy này, thân mình Ngô Thiên càng run rẩy kịch liệt.
Thái Dương thần gật đầu hài lòng, đối với phản ứng của Ngô Thiên cảm thấy rất vừa ý. Sau đó hắn giả dối nói:
- Ngươi thấy đó, linh hồn của giáo hoàng đã trở về thiên quốc tươi đẹp rồi.
Quang Minh thần dùng ngữ khí tràn ngập uy nghiêm nói.
- Tuy nhiên nước không thể một ngày không có vua, bây giờ ta lấy danh nghĩa ta
- Thái Dương thần Apollon trong Quang Minh Tứ thần ban cho ngươi, Ngô Thiên đại giáo chủ vinh dự trở thành Giáo hoàng!
Đôi mắt Ngô Thiên lập tức mở thật to. Lời nói của Thái Dương thần vừa rồi khiến Ngô Thiên hạnh phúc muốn chết ngất! Trời biết hắn khát khao vị trí giáo hoàng này đã bao lâu rồi. Không ngờ hôm nay đơn giản như vậy đã chiếm được.
"Mình thật sự không phải nằm mơ rồi!"
Ngô Thiên không tự chủ được véo mình một cái.
- Dưới danh nghĩa của Thái Dương thần Apollon, chính thức tuyên bố ngươi trở thành Giáo hoàng đời thứ 82, thành đại biểu của chúng ta ở nhân gian. Từ giờ trở đi, những việc ngươi làm đều đại biểu cho ý của chúng ta.
Thái Dương thần phất phất tay nói với Ngô Thiên. Nói thật là đối hắn, ai làm giáo hoàng không quan trọng. Nói một cách khó nghe, giáo hoàng chỉ như một con chó mà Quang Minh thần bọn hắn nuôi ở nhân gian mà thôi. Về phần con chó này loại nào thì không quan trọng, quan trọng là nó phải trung thành.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!