Chương 241: Một kiếm giết giáo hoàng

Hỏa Thần và Thái Dương Thần nhanh chóng lao đến nơi vừa phát ra tiếng kêu, đến khi tới nơi thì không ngờ người đó chính là Giáo hoàng.

- Chuyện gì xảy ra vậy?

Tốc độ của hai vị thần cũng không tồi, tiếng kêu vừa phát ra họ lập tức đến ngay.

Nhưng ngay cả như vậy thì bọn họ vẫn đến muộn một bước.

Trước mặt bọn họ, Giáo hoàng đang ôm lấy ngực trái của mình, nơi đó hiện giờ đã bị một thanh kiếm đâm xuyên qua. Hắn không cam lòng, thực lực của hắn cũng là thánh cấp, không ngờ lại không có cảm giác năng lượng dao động gì mà đã bị người khác đâm vào ngực.

Vừa rồi hắn đang ngồi trong phòng cầu nguyện đột nhiên ngực cảm giác lạnh toát rồi có cảm giác đau đớn lan ra toàn cơ thể.

- Aaaaaaaa!!!!

Giáo hoàng hét thảm thiết, hắn nhìn xuống dưới ngực mình rồi phát hiện một thanh kiếm xuyên qua trái tim mình. Màu đỏ của thanh kiếm chính là dòng máu chảy ra từ trái tim hắn.

- Có lẽ vậy cũng tốt.

Giáo hoàng nhắm mắt lại, ngã về phía trước. Hiện tại hắn không cần lo lắng điều gì nữa.

Bịch! Giáo hoàng ngã xuống. Cả đời hắn chỉ có một lỗi lầm, đó là đến cuối đời hắn lại có tham niệm. Khi có cơ hội thành thần hắn không kìm nổi lòng.

Ở Địa cầu có câu "ác giả ác báo", chỉ có điều sớm hay muộn mà thôi.

Phía sau Giáo hoàng là một nam tử mặc quần áo màu trắng. Trong tay hắn cầm một thanh trường kiếm màu đỏ. Khuôn mặt hắn tái nhợt, nhưng nói chung cũng dễ nhìn. Nam tử này chính là Ca Đức – huyết kỵ tướng của Cao Lôi Hoa.

Ở phía sau Ca Đức là bốn bóng người, bọn họ phụ trách cảnh giới bốn phía.

- Nhiệm vụ hoàn thành.

Ca Đức khẽ cười một tiếng, rồi từ từ rút thanh kiếm màu đỏ từ trong cơ thể của Giáo hoàng ra. Sau khi xác nhận Giáo hoàng đã chết, Ca Đức quay lại nói với bốn tên huyết kỵ sĩ:

- Được rồi, đi thôi.

- Rõ, tướng quân Ca Đức.

Huyết kỵ sĩ nhận lệnh chuẩn bị đi về.

- Chuyện gì xảy ra vậy?!

Lúc này Thái Dương Thần và Hỏa Thần vừa chạy đến nơi ở của Giáo hoàng.

Ngay khi Thái Dương Thần còn đang kinh ngạc nhìn những người giết Giáo hoàng, Hỏa Thần cũng nhìn thấy nhưng lập tức đồng tử của hắn co rút lại. Nhìn những thân ảnh màu vàng này hắn nhận ra được. Bởi những người này vừa rồi đã tẩm quất cho hắn free.

Thái Dương Thần thấy được tình hình trong này cũng cắn chặt răng. Hắn nhận ra được người vừa ngã xuống chính là Giáo hoàng đương nhiệm, người đại diện của Quang Minh Tam Thần ở Nhân Giới.

- Khốn kiếp!

Thái Dương Thần hét to. Người đại diện của họ tại Nhân giới bị giết khác nào cho bọn họ một cái tát vào mặt. Thẹn quá hóa giận, Thái Dương Thần duỗi tay phải ra, quát một tiếng:

- Lấy danh nghĩa của ta, Thái Dương Thần, xuất hiện đi Thần quang thương.

Xẹt xẹt. Trên tay của Thái Dương Thần xuất hiện một cỗ hào quang màu đỏ. Nó dần dần ngưng đọng lại thành một cây thương hoa lệ. Trên đó khắc rất nhiều chú văn.

Sau khi triệu hồi vũ khí của mình, Thái Dương Thần không do dự lao đến. Hắn dùng chiêu thường dùng nhất của kỵ sĩ – chọc. Chỉ thấy hắn như một tia chớp lao về phía Ca Đức. Trường thương ẩn chứa một cỗ lực lượng hùng mạnh như muốn một chiêu có thể giải quyết Ca Đức ngay lập tức.

Ca Đức cũng rất kinh ngạc, không ngờ người đàn ông tóc đỏ này lại có lực lượng mạnh mẽ như vậy. Nhưng hắn cũng không phải là kẻ ngồi yên chịu chết.

Khi Thái Dương Thần vọt tới, Ca Đức cũng nhẹ nhàng huy động thanh kiếm của mình. Ánh kiếm tuy chậm nhưng thật ra lại rất nhanh, tạo ra những bóng kiếm mê ảo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!