Chương 238: Tên khốn nạn nào dám dẫm lên xe BB của ta

Sau khi đuổi Ngô Thiên đi, lúc đó đã gần đến trưa.

- Thời gian trôi qua thật nhanh, vào chuẩn bị cơm trưa thôi.

Cao Lôi Hoa ưỡn ưỡn lưng nói. Ở dị giới này bận bịu suốt, cuối cùng hắn cũng được đón nhận những phút giây yên bình ngắn ngủi này.

Chỉ có điều, không ai biết rằng sau lần gió lặng này liệu có phải là khoảng khắc trước khi một cơn bão chuẩn bị ập xuống hay không?

- Ôi, kệ vậy.

Cao Lôi Hoa khẽ cuời một tiếng. Những ngày ở cạnh gia đình là lúc cảm thấy thành thơi nhất. Có Tĩnh Tâm và bọn trẻ bên cạnh, hắn không cảm thấy cô độc. Hắn có một nửa của mình, có những đứa con đáng yêu. Một người từ địa cầu nhảy tới dị giới sống như hắn cuối cùng cũng tìm được một gia đình.

Sau một hồi cảm khái, Cao Lôi Hoa bước vào phòng.

- Tĩnh Tâm, đến giờ nấu cơm rồi đó, chúng ta cùng nấu nhé.

Đứng ở trước cửa phòng, Cao Lôi Hoa nói to một tiếng.

- Ừ.

Tĩnh Tâm đứng lên, trả lời bằng giọng mũi. Chẳng còn cách nào khác, cái lời nguyền rủa của biển mà Cao Lôi Hoa "vừa yêu vừa hận" lại phát huy tác dụng khiến nàng không thể nói được.

- A, ba ơi, trưa nay con muốn ăn gà xé phay.

Nguyệt Nhị giơ tay lên rồi nói.

- Mẹ ba ba, mẹ ba ba, con muốn ăn thịt hấp.

Kim Toa Nhi bập bẹ nói.

- Ba ba, con muốn ăn sườn xào chua ngọt.

Thanh âm Bảo Bảo vang lên.

- Chủ nhân, xin ngài cho thuộc hạ một phần cơm trứng.

Mộng Ti nói đầy hứng khởi. Mộng Ti gần đây rất thích ăn cơm trứng.

- Ư ư …

Đây là tiếng của Rudolph. Nhưng thật đáng tiếc, nó muốn biểu đạt cái gì đó nhưng lại không thể diễn đạt. Chỉ có thể kêu cho nên không ai để ý đến nó… … …

- Ok, ok! Ba sẽ lập tức làm luôn.

Cao Lôi Hoa vui vẻ nói. Chuyện nấu nướng này tuy vất vả nhưng cũng rất sung sướng. Cao Lôi Hoa vừa vào bếp vừa đáp lời bọn nhỏ.

Tĩnh Tâm mỉm cười rồi theo sau Cao Lôi Hoa tiến vào trong bếp. Sau đó, bên trong tràn đầy những thanh âm chặt chém.

Tục ngữ nói rằng "nam nữ làm việc, không biết chán"

Có Tĩnh Tâm bên cạnh, Cao Lôi Hoa càng làm việc hăng hái hơn.

Bữa trưa đã được hoàn thành rất nhanh chóng,.

Nhà Cao Lôi Hoa rất coi trọng bữa ăn. Khi cơm vừa hết, thức ăn cũng hết luôn. Bởi vì Cao Lôi Hoa đã từng nói lãng phí là điều đáng xấu hổ.

Sau khi ăn trưa xong, đại gia đình, bước ra sân nằm phơi nắng. Ngoại trừ Saga và Bích Lệ Ti ở trong phòng thì tất cả mọi người đều có mặt.

Ôm con vaò lòng, Cao Lôi Hoa thoải mái nằm trên cỏ. Sau đó kể những chuyện cổ tích lưu hành ở ở trên địa cầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!