Chương 233: Tuý thần thảo, say chết ngươi luôn

- Cao đại ca?

Cô gái vừa nhìn thấy Cao Lôi Hoa liền mỉm cười:

- Đúng là không ngờ lại được gặp anh sớm vậy. Dạo này anh sống thế nào?

- A. Rất tốt.

Cao Lôi Hoa nhún vai, vừa định gọi tên cô bé nhưng đột nhiên không biết mình phải gọi tên nào đây:

- Ha ha. Giờ anh phải gọi em tên gì nhỉ? Sophia hay là Tiểu Tam?

- Tùy Cao đại ca.

Sophia cười khẽ, hiện tại phong cách cử chỉ của cô có một sức hấp dẫn không lời, đây là phong cách của người bề trên lâu ngày tạo thành. Một loại mị lực khiến ánh mắt mọi người đều tập trung lên cô.

Cao Lôi Hoa gật đầu, nhìn cung cách cử chỉ của Sophia. Trước mắt hắn đúng là nữ hoàng tương lai của đế quốc Băng Tuyết, Mã Luân Sophia. Về phần cô bé Tiểu Tam mà Cao Lôi Hoa từng biết đã không còn nữa, cô bé đó đã bị sự thù hận, ghen ghét của vương quyền giết chết trên đại băng nguyên rồi. Bây giờ, cô bé đó là Mã Luân Sophia, không phải là Tiểu Tam.

- Chị Tiểu Tam?

Ở một bên, Nguyệt Nhị nhìn thấy Sophia thì hơi nghi ngờ, bởi vì Sophia và Tiểu Tam trong trí nhớ của Nguyệt Nhị quá khác nhau. Đôi khi sự chênh lệch về khí chất cũng làm thay đổi cả một con người.

- A, là em gái nhỏ Nguyệt Nhị mà.

Sophia mỉm cười lại gần Nguyệt Nhị, khẽ cười nói:

- Hi hi. Mới có một tháng không gặp mà Nguyệt Nhị càng ngày càng xinh đẹp, không biết có bao nhiêu chàng trai chết mê chết mệt vì em đây.

- Hì hì.

Nguyệt Nhị cười khẽ:

- Chị Tiểu Tam mới đẹp cơ. Vừa rồi suýt nữa em không nhận ra chị đó!

- Ha ha.

Tiểu Tam cười.

- Sophia, cha em là viện trưởng Solomond à?

Cao Lôi Hoa nhìn Solomond còn đang trầm mặc hỏi, vừa rồi hắn nghe thấy Sophia gọi lão là ba. Nơi đây trừ Robinhood ra chỉ có thể là Solomond.

- Vâng, đúng vậy. Cha em là Solomond.

Sophia mỉm cười nhìn Solomond.

Cao Lôi Hoa không khỏi cảm thán nhìn thân hình già nua của Solomond, nữ hoàng đế quốc Băng Tuyết hắn đã thấy qua, là một người phụ nữ trung niên. Nhưng nhìn lão Solomond trước mặt thì…! Chẳng lẽ là trâu già gặm cỏ non? Cao Lôi Hoa nghĩ thầm.

- Cao đại ca có phải thấy cha em rất già?

Sophia chỉ hơi liếc nhìn Cao Lôi Hoa, là đã có thể đoán được tâm tư của hắn:

- Cha em đúng là già thật rồi.

Sophia nói tiếp:

- Tuy nhiên, cha em thật ra mới có năm mươi ba tuổi thôi.

- ???

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!