Chương 231: Thỉnh cầu của viện trưởng Solomond

Rắc rắc! Rắc rắc rắc! Hoàng kim Slime miệng thì nhai khối tinh hạch, mắt thì lim dim, vẻ mặt lộ vẻ vô cùng hạnh phúc.

Nó thì hạnh phúc thật nhưng Cao Lôi Hoa lại bị hành động của nó làm toát mồ hôi lạnh:

- Má ơi, tiểu tử nhà ngươi sao bạ cái gì cũng ăn thế!

Cao Lôi Hoa khẽ mắng.

Cũng chẳng phải Cao Lôi Hoa tiếc gì cái ma tinh phong ấn linh hồn thiên sứ. Thứ này đối với hắn cũng chỉ là một vật để trang trí mà thôi. Cầu Cầu muốn ăn thì Cao Lôi Hoa cũng chẳng thèm nhíu mày một cái.

Chẳng qua trong tinh hạch này có phong ấn một linh hồn thiên sứ đã đạt cấp tám đó! Dù là hắn đang trong trạng thái bị phong ấn nhưng Cầu Cầu lấy thực lực cấp bảy ăn một cái linh hồn cấp tám thì quả thực khiến Cao Lôi Hoa lo lắng. Hắn sợ Cầu Cầu sẽ xảy ra chuyện.

- Ca Đức, Ca Đức, ngươi mau tới đây xem, tiểu tử này có việc gì không?

Cao Lôi Hoa khẩn trương cầm Cầu Cầu đưa tới trước huyết kỵ tướng Ca Đức.

- Chủ nhân vĩ đại, xin người hãy yên tâm. Hoàng kim Slime này chẳng việc gì đâu. Thuộc hạ có thể cảm thấy rất rõ, hồn phách kia đang bị Slime này tiêu hóa.

Huyết kỵ tướng Ca Đức cẩn thận quan sát thân thể Cầu Cầu rồi nói với Cao Lôi Hoa.

- Phù!

Nghe Ca Đức nói vậy, Cao Lôi Hoa mới thở phào nhẹ nhõm.

- Mẹ kiếp, tiểu tử nhà ngươi làm lão tử sợ chết khiếp. Cao Lôi Hoa định gõ cho tiểu tử này một cái thật đau, nhưng vươn tay ra rồi lại không sao nỡ xuống tay được. Thân thể tiểu tử này cũng chỉ lớn bằng nắm tay, làm sao hắn nỡ ra tay đây?

Cười khổ một tiếng, Cao Lôi Hoa bất đắc dĩ nhét tiểu tử kia vào trong ngực.

Cầu Cầu tựa hồ cũng biết Cao Lôi Hoa chẳng bao giờ xuống tay với mình nên lộ ra vẻ mặt tươi cười rất đắc chí. Sau đó thân thể nho nhỏ của nó hạnh phúc chui vào trong ngực Cao Lôi Hoa, bắt đầu tiêu hóa lực lượng của hồn phách thiên sứ trong tinh hạch nọ.

- Ba ba, Cầu Cầu không sao chứ?

Nguyệt Nhị nhìn thấy vẻ khẩn trương của Cao Lôi Hoa liền nhẹ giọng hỏi.

- Không sao đâu.

Cao Lôi Hoa sau khi để Cầu Cầu vào trong ngực liền quay đầu nhìn lại đám thánh điện kỹ sĩ đang bị huyết kỵ sĩ đánh liên hồi, trong mắt lộ một tia hàn quang.

- Đem mấy tên đó ra ngoài giải quyết đi.

Cao Lôi Hoa nói với mấy huyết kỵ sĩ:

- Bọn chúng không còn giá trị gì trên đời này nữa.

- Vâng thưa chủ nhân.

Đám huyết kỵ sĩ gật đầu, kéo mấy tên thánh điện kỵ sĩ ra bên ngoài.

- Hai vị viện trưởng, lại quấy rầy vũ hội rồi, thật là xấu hổ.

Sau khi xử lý xong mọi chuyện, Cao Lôi Hoa cười khổ với hai vị viện trưởng. Hắn vốn không muốn quấy rầy vũ hội này nên mới quyết định đem thánh nữ Bích Lệ Ti bỏ chạy. Nhưng có kẻ lại muốn gây chuyện, cuối cùng khiến Cao Lôi Hoa trong lúc vội vã quên luôn Nguyệt Nhị còn đang ở vũ hội.

Bất đắc dĩ, Cao Lôi Hoa không thể làm gì khác hơn là lại quay lại vũ hội, sau đó làm nháo nhào lên.

Đối với hai vị viện trưởng, Cao Lôi Hoa trong lòng cảm kích. Hai vị viện trưởng là những người đầu tiên giúp đỡ hắn khi hắn tới thế giới này. Lần trước phó viện trưởng Robinhood còn chủ động giúp hắn nhận tội danh giết thân vương Peter Larsen.

Bọn họ có ơn với Cao Lôi Hoa, hắn tuyệt đối ghi tạc trong lòng. Trung Quốc có câu ngạn ngữ "mang ơn một giọt nước, báo đáp cả dòng sông" cho nên khi quấy rầy vũ hội này Cao Lôi Hoa cũng cảm thấy rất xấu hổ.

- Thôi, dù sao cũng không phải chuyện gì to tát. Vũ hội chỉ cần tổ chức tốt là được, có chút chuyện thì lại có biện pháp bù đáp được, không sao đâu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!