Chương 228: Thánh thiên sứ giáng lâm

Khi Cao Lôi Hoa nắm tay Bích Lệ Ti bước trên sàn nhảy, trong góc phòng, một đôi đồng tử màu vàng nhìn chằm chặp vào hai người. Sau đó, chủ nhân của đôi đồng tử màu vàng này lộ ra nụ cười tà ác.

Cao Lôi Hoa nếu như quay đầu xem lại một chút thì sẽ nhận ra người này ngay. Chủ nhân của đôi đồng tử màu vàng này chính là Thánh tử của Quang Minh Thần Điện, con trai của Giáo Hoàng – Thánh tử Bruce.

Cũng chính là cái tên Thánh tử đã đối xử bạo lực với Thánh nữ Bích Lệ Ti trước khi Cao Lôi Hoa bắt cóc nàng.

Chỉ có điều là hiện tại, trong mắt gã lại toát ra một cỗ chiến ý cuồng nhiệt. Nhìn gã bây giờ so với một tháng trước thì hoàn toàn bất đồng. Vẻ nhu nhược đã mất đi và được thay bằng một loại khí chất đặc thù.

Vũ khúc nhẹ nhàng vang lên, Cao Lôi Hoa kéo Bích Lệ Ti nhảy theo điệu nhạc. Vũ đạo ở dị giới và những gì Cao Lôi Hoa được học trước kia cũng không có chênh lệch gì nhiều.

- Bích Lệ Ti, lúc này nàng có thể nói cho ta biết, nội dung trong lá thư lúc trước là có ý gì vậy?

Cao Lôi Hoa, mà không, phải nói là "Saga" vừa khiêu vũ, vừa khẽ nói với Bích Lệ Ti. Mục đích của hắn chính là để Bích Lệ Ti có một lời giải thích với Saga.

- Saga, ta…

Bích Lệ Ti hơi khổ sở nói. Saga trước mặt có thể nói ra bức thư này, nên nàng đành tạm thời bỏ qua ý nghi ngờ Saga rồi lắc đầu:

- Sau này ta có lẽ cũng sẽ không ra khỏi Quang Minh Thần Điện được nữa rồi.

- Thế là có ý gì? Không ra khỏi Quang Minh Thần Điện? Là cái lão Giáo Hoàng ôn vật kia ép nàng sao?

Cao Lôi Hoa trong lốt "Saga" nhướn mày, đồng thời trong lòng thầm mắng: "Bố khỉ, nếu cái lão Giáo Hoàng ôn vật này làm trò quỷ gì, lão tử không bổ sống lão ra thì không xong."

Lúc này đây, chỉ cần Bích Lệ Ti trước mặt gật đầu một cái thôi là Cao Lôi Hoa sẽ không chút do dự lôi ra vài tên "huyết kị sĩ" (chính là những "huyết kị sĩ" trong tay Vong Linh Nữ Thần) đi "thăm hỏi" Giáo Hoàng.

- Giáo Hoàng, lão ôn vật?

Bích Lệ Ti khẽ nhắc lại lời nói của Cao Lôi Hoa, tiếp đó, trong mắt nàng hiện lên một tia sáng khác thường.

- Ngươi, không phải là Saga.

Bích Lệ Ti đột nhiên ngẩng đầu nói với Cao Lôi Hoa.

- ?

Cao Lôi Hoa cũng choáng. Hắn tự nhận là chưa lộ ra sơ hở nào cả.

- Vì sao lại nói thế?

Cao Lôi Hoa cười khẽ, hỏi.

- Saga không phải là người như vậy. Tuy rằng ngươi và Saga rất giống nhau. Nhưng, ngươi không phải là Saga.

Trong giọng nói của Bích Lệ Ti mang theo cả nỗi thương cảm. Nàng thản nhiên nói tiếp:

- Thôi được. Có lẽ đây đúng là ý chỉ của Quang Minh thần. Ta chỉ muốn gặp mặt Saga lần cuối, nhưng lại không thể.

- Saga bị bệnh rồi.

Cao Lôi Hoa mỉm cười nói.

- Nhưng nó lại khăng khăng muốn tham gia vũ hội này. Ta đành phải thay nó đến đây. Nó nói, nó muốn biết ngươi đã nói những lời đó với nó là có ý gì.

- Bệnh ư? Có nghiêm trọng không?

Bích Lệ Ti cắn cắn môi.

- Muốn đến thăm hắn xem không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!