Chương 221: Huyết kỵ sĩ

Lúc này, Hồ Thiên đại tế tự Hồ tộc đang cau có ngồi trong phòng, sáng sớm nay, lão vừa mở cửa thì phát hiện trước cửa nhà xuất hiện hai mươi chiến sĩ Hổ tộc, tay cầm binh khí, đằng đằng sát khí.

Hồ Thiên muốn đi ra ngoài thì bị hai mươi chiến sĩ Hổ tộc này chặn lại.

Sau đó Hồ Thiên liền cãi nhau ầm ĩ với bọn Hổ tộc. Kết quả là bị cưỡng chế đi vào trong nhà.

Tiếp đó, không biết nghe được tin tức ở đâu, vị tộc trưởng Hồ tộc Fox cũng chạy đến. Nhưng kết quả cũng bị hai mươi chiến sĩ Hổ tộc thuận tay đá vào trong nhà ngồi "tết lông" bên cạnh Hồ Thiên.

- Khốn khiếp, Hổ tộc thật không coi Hồ tộc chúng ta ra gì! Con bà nó là con hổ, đừng để ta đi ra được. Ta mà ra thì mỗi ngày bọn hổ con chúng bay gặm cỏ qua ngày đi!

Tộc trưởng Fox sửng cồ lên quát!

- Ta muốn biết rốt cuộc là có chuyện gì! Vì sao Hổ tộc lại vây quanh nhà ta.

Hồ Thiên thở dài.

- Tôi cũng không biết.

Fox cũng bán "than" theo.

Chỉ có Hồ Mị Nhi vẫn còn đang dụi dụi mắt ngái ngủ nhìn mấy tên chiến sĩ Hổ tộc trước cửa. Sau khi ngủ dậy, Hồ Mị Nhi lại trở thành cô bé đáng yêu dễ thương. Nàng nghi hoặc nhìn hai mươi tên chiến sĩ Hổ tộc này, tay phải giơ lên làm động tác ném giống như muốn tặng mấy quả "tà ác quang hoàn" cho mấy tên này làm bữa sáng.

- Bùm! Ầm ầm!

Lúc này, ngoài cửa vang lên những tiếng động hỗn loạn. Sau đó, tiếng gầm gừ quen thuộc của Nguyệt Sư vang lên. Là Nguyệt Sư! Hai mắt Hồ Mị Nhi sáng rực lên!

- Gừ! Thuận ta thì sống, chống ta thì chết!

Nguyệt Sư nắm chặt cự kiếm. Cậu cũng không rõ mấy lời này có nghĩa gì, nhưng nghe cũng thấy vui tai!

Phía sau Nguyệt Sư là một đám nam tử tóc vàng. Đám này đều có những bộ râu dài manly. Hai tay để trần để lộ lông lá rậm rạp, cơ bắp cuồng cuộn cứng như nham thạch. Lang Nha bổng trên tay bọn họ có vẻ còn to hơn cả chiến sĩ Hổ tộc! Trên người không mang khôi giáp, chỉ mang một lớp da thú! Phía dưới lớp da thú thô ráp là hai bắp đùi như hai cột đá.

Hai mươi chiến sĩ Hổ tộc đứng trước nhà Hồ Mị Nhi vừa thấy nhóm nam tử tóc vàng này thì không khỏi thấy lạnh sống lưng.

- Hoan nghênh các vị đến Hồ tộc làm khách, hỡi những chiến sĩ hổ nhân dũng cảm.

Nguyệt Sư cầm cự kiếm từ từ lại gần hai mươi Hổ nhân, sau hai chữ "dũng cảm" hắn còn nhấn mạnh thêm:

- Ta không muốn sát hại đồng bào mình. Tuy các ngươi có phần quá đáng nhưng ta vẫn cho các ngươi một cơ hội. Các chiến sĩ "dũng cảm", mời các vị "chim cút" dùm ta.

Nguyệt Sư nói với giọng điệu đầy khinh miệt với hai mươi tên Hổ tộc.

Đám Hổ nhân nghiến răng ken két, trợn trừng mắt nhìn Nguyệt Sư! Bọn họ đang tính toán sao cho một đòn là xử đẹp Nguyệt Sư.

Phía sau Nguyệt Sư là một đám nam tử tóc vàng, mới nhìn là biết không dễ chọc rồi, toàn là thú dữ cả. Mà hiện tại cả đám đó đang đứng cách xa Nguyệt Sư! Với khoảng cách này bọn đó chưa chắc đã cứu viện kịp cho thằng nhóc này.

Hai mươi Hổ nhân liếc mắt nhìn nhau, sau đó âm thầm gật đầu. Nhanh! Cả hai mươi Hổ nhân cùng rút trường kiếm nhảy lên cao lao về phía Nguyệt Sư.

- Ngu ngốc.

Nguyệt Sư lạnh lùng nói.

Đồng thời, đám Hoàng Kim Sư Tộc phía sau Nguyệt Sư đều rất phẫn nỗ! Đối với đồng tộc, bọn họ vốn không muốn ra tay! Bởi vì trách nhiệm của Hoàng Kim Sư Tộc là thủ hộ Thú tộc chứ không phải giết hại chính đồng loại của mình! Nhưng không ngờ mấy tên Hổ tộc lại ra tay với Nguyệt Sư giữa thanh thiên bạch nhật, ra tay với đồng loại của mình!

- Chết!

Trong mắt đội Hoàng Kim Sư tộc hiện lên sát khí. Đồng thời tay giơ cao Lang Nha bổng lên! Miệng nhanh chóng niệm đống ma pháp chú ngữ khô khan.

Ngay sau đó thì "xẹt xẹt xẹt"! Liên tiếp tiếng lôi điện vang lên! Đám Hổ nhân trợn mắt, bởi vì chúng thấy lôi điện đang nhắm vào bọn chúng!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!