Chương 22: Quang Minh kỵ sĩ cấp sáu

Sau giờ ngọ, ánh nắng thật tươi sáng.

Cao Lôi Hoa lần đầu tiên làm bình sữa cũng thực là thành công, tuy rằng vài cái bình có hình dáng không được tốt lắm, nhưng cũng rất hữu dụng.

Hiện tại, Rudolpli cùng Kim Toa Nhi mỗi đứa một bình thoải mái bú. Mà ngay cả hoàng kim Slime cũng ôm lấy cái bình sữa lớn ra sức bú.

Nhìn Slime hoàng kim, Cao Lôi Hoa nhẹ nhàng cười, cũng không biết lúc ấy vì sao mà hắn mang nó đi theo. Càng không hiểu sao Slime cũng nguyện ý đi theo hắn.

Dưới ánh mặt trời.

Cao Lôi Hoa nhẹ nhàng ôm hai đứa bé cùng Slime, ngồi trên mặt cỏ, dựa vào cây to, hắn thích cái cảm giác hạnh phúc bên những đứa trẻ này.

Từ miệng Cao Lôi Hoa, nhẹ nhàng nổi lên một đoạn nhạc, rất nhẹ, nhưng cũng rất dễ làm cho người ta say mê.

- Hãy ngắm nhìn những ngôi sao băng đang nhảy múa trên bầu trời.

Chúng thật là lộng lẫy.

Lúc này trời đêm thật xinh đẹp.

Tôi ôm bạn, đưa bạn tới những giấc mơ hạnh phúc...

Khúc hát thật ngắn, cũng rất êm ái. Cao Lôi Hoa không ngừng lại, một lần nữa cất tiếng ca.

Ánh mắt Cao Lôi Hoa lúc đó nhìn về phương xa.

Có lẽ, tại thế giới xa xôi kia, có một cô bé cũng đang đợi hắn đến để nghe hắn hát lên một đoạn ca khúc bình thường nhưng êm tai này.

Tĩnh Tâm im lặng ngồi bên cạnh Cao Lôi Hoa, làn gió thổi qua mái tóc dài của nàng. Tay của nàng nhẹ nhàng vuốt mái tóc ra sau đầu.

Cảnh tượng như vậy, làm cho Cao Lôi Hoa bất chợt nghĩ đến một cảnh tương tự trong quá khứ ở trên địa cầu .

Cũng giống thế này, đều ở dưới tàng cây, Vũ Hinh lẳng lặng ngồi trên thảm cỏ bên canh hắn, nghe hắn kể cho tiểu Lỵ Nhi bé bỏng những câu truyện thiếu nhi thơ mộng.

Không biết vì sao, Cao Lôi Hoa đột nhiên nghĩ ra một câu, một lời thoại kinh điển: "Nguyện cho giây phút này trở thành vĩnh hằng."

Thùng thùng!!

Lúc này, một loạt tiếng đập cửa nhẹ nhàng phá tan sự im lặng trong nháy mắt.

- Ồ? Đang giữa trưa, bọn nhỏ thì ở học viện, ai đến thế nhỉ ?

Cao Lôi Hoa nghi hoặc nói một tiếng.

Tĩnh Tâm nhẹ nhàng đứng lên, phủi phủi áo quần chuẩn bị ra mở cửa.

- Tôi đến đây.

Cao Lôi Hoa khẽ cười một tiếng, nhẹ nhàng đem hai đứa bé đặt vào lòng Tĩnh Tâm, sau đó đi về phía cửa.

Mở cửa lớn ra, Cao Lôi Hoa nhìn ra ngoài cửa.

Thấy một gã đàn ông trững trạc mắt xanh ước chừng ba mươi tuổi đang đứng ở cửa. Nam tử nhìn Cao Lôi Hoa sửng sốt một chút, sau đó lùi một bước nhìn biển số nhà, sau đó lại tiến lên hỏi:

- Xin hỏi, đây có phải là nhà của tiểu thư Tĩnh Tâm không?

- Ồ, đúng nhà rồi.

Cao Lôi Hoa nhẹ nhàng gật gật đầu:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!