Chương 217: Cuộc sống mà Cao Lôi Hoa thích nhất

- Quả nhiên.

Nhìn Nguyệt Sư ngất đi, Cao Lôi Hoa cười ha hả, đúng như hắn dự liệu, cái gọi là ký ức thủy tinh thật ra cũng không có gì khác với thủy tinh bình thường. Chỉ có điều ký ức thủy tinh là do người ta dùng ma pháp đặc thù đem phần trí nhớ phức tạp lưu lại giống như máy vi tính lưu trữ số liệu, tin tức..

Mà cái gọi là ấn ký truyền thừa có lẽ cũng là một phương pháp truyền đạt trí nhớ đặc thù bằng ma lực truyền lại cho đời sau.

Cao Lôi Hoa tuy không biết phương pháp sử dụng ấn ký truyền thừa nhưng với một người đã nắm giữ thần lực như Cao Lôi Hoa thì việc dùng thần lực đem trí nhớ vào đầu người khác là có thể làm được. Tuy nhiên loại cưỡng chế khắc ghi trí nhớ vào đầu người khác không phải là cách Cao Lôi Hoa ưa thích.

Bởi vì phương pháp khống chế thần lực của Cao Lôi Hoa là phương pháp vận hành chân khí của võ thuật cổ truyền Trung Quốc. Hắn có thể cho thần lực tiến vào đại não của con người mà không làm não họ bị tổn thương. Mà đối với những vị thần khác thì việc làm đó chỉ để lại một kết quả

--- Não nhận nhiều thần lực mà ô lê hốp, bắn tung tóe!

- Ui da, ba thật là ác, ba đã làm gì với đứa con yếu ớt của mình vậy?

Rất lâu, Nguyệt Sư mơ mơ màng màng đứng dậy. Sau khi lắc lắc đầu thấy đầu mình không bị hư hỏng gì, cậu nói với Cao Lôi Hoa đầy vẻ bất mãn.

- À? Tỉnh rồi à.

Cao Lôi Hoa thoải mái làm ngụm trà, ung dung nói với Nguyệt Sư:

- Nghe câu hỏi đây, điểm thứ nhất của binh pháp Tôn Tử là gì?

- Làm sao con biết được.

Nguyệt Sư thuận miệng đáp, nhưng ngay sau đó trong đầu cậu lại nhảy ra một chuỗi kí tự mà cậu chưa bao giờ biết:

- Điều quan trọng nhất, Tôn Tử viết: binh giả, quốc chi đại sự. Sinh tử, tồn vong chi đạo, tất sát dã. Cố kinh lấy ngũ sự, giáo chi lấy kế, mà tác tình này: nhất viết ngôn, nhị viết thiên, tam viết địa, tứ viết tương, ngũ viết pháp. Ngôn giả, khiến dân vu thượng, đồng ý, bất dữ… …

(Tôn tử nói: Chiến tranh là đại sự của quốc gia, quan hệ tới việc sống chết của nhân dân, sự mất còn của nhà nước, không thể không khảo sát nghiên cứu cho thật kỹ. Cho nên, phải dựa vào năm mặt sau đây mà phân tích, nghiên cứu, so sánh các điều kiện tốt xấu giữa hai bên đối địch, để tìm hiểu tình thế thắng bại trong chiến tranh: Một là Đạo, hai là Thiên, ba là Địa, bốn là Tướng, năm là Pháp.

Đạo là chỉ việc chính trị, đạo nghĩa, phải làm cho nguyện vọng của dân chúng và vua nhất trí với nhau, đồng tâm đồng đức. Có như vậy, trong chiến tranh mới có thể bảo nhân dân vì vua mà chết, vì vua mà sống, không sợ hiểm nguy.)

Nguyệt Sư không tin nổi, vỗ vỗ đầu mình! Mấy cái từ lạ lẫm này Nguyệt Sư khẳng định chắc cú là mình chưa từng nghe qua! Nhưng mấy cái này lại xuất hiện trong đầu mình một cách kỳ diệu, đã vậy mình lại còn hiểu rất rõ ràng nữa chứ!

- Ba, ba à~!

Nguyệt Sư nuốt nước miếng, ngẩng đầu nhìn Cao Lôi Hoa như nhìn trân châu bảo ngọc. Giờ cậu đã biết tất cả những điều này chắc chắn là nhờ một chưởng vừa rồi của Cao Lôi Hoa! Tuy hơi đau một chút, nhưng đáng giá!

- Thế nào, khá hơn rồi chứ!

Cao Lôi Hoa đắc ý ưỡn lưng nói:

- Nghe con nói học tập mệt nhọc, phiền phức. Ta tìm phương pháp nhẹ nhàng cho con học.

- Wow! Ba à, ba thực sự rất là cool!

Nguyệt Sư luồn ra sau lưng Cao Lôi Hoa rồi đấm lưng một cách từ từ:

- Ba à! Nói như vậy, ba đã lợi hại như thế thì hẳn là ba có khả năng đem trí thức của ba vào trong đầu của con rồi! Đây, ba con mình cùng nhau bàn bạc nha, ba đem hết tri thức của ba vào trong đầu con đi! Ba thấy thế nào, ý kiến hay phải không?

- Cái thằng được voi đòi Hai Bà Trưng.

Cao Lôi Hoa cười ha hả:

- Con khẳng định là muốn tất cả tri thức của ta không?

Nguyệt Sư ra sức gật đầu:

- Ba, càng nhiều tri thức càng tốt mà! Hay nhất là trong đầu ba có gì cứ chuyển qua cho con hết luôn!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!