- Đau!
Nguyệt Sư cắn răng nhịn đau. Cây long thương của long kỵ sĩ trông như một que tăm. Nhưng dù que tăm chọc vào thịt cũng đau! Nguyệt Sư ngay lập tức đập tay về phía long kỵ sĩ.
Là long kỵ sĩ đương nhiên Đức Xuyên có thực lực. Hắn là Đại kiếm sư bậc sáu, với thực lực này trong nhân loại cũng là cao thủ đứng đầu!
Đương nhiên chỉ thực lực là không đủ, hắn phải được cự long công nhận mới trở thành long kỵ sĩ.
Ngay khi Nguyệt Sư đánh về phía hắn, Đức Xuyên quyết đoán buông long thương ra rồi nhảy sang một bên.
Nguyệt Sư nhìn Đức Xuyên rồi không để ý đến hắn nữa, hắn gạt lấy long thương đang cắm trên tay mình chọc vào mắt cự long. Tuy long thương nhỏ, nhưng để đánh vào vị trí yếu hại này là đủ rồi!
- Rống!
Cự long thét một tiếng đau đớn, điên cuồng vỗ đôi cánh. Rốt cuộc nó đã thoát ly khỏi thân thể Nguyệt Sư và bay lên trời.
- Muốn chạy trốn? Không có cửa đâu!
Thấy cự long từ phía dưới trườn ra. Nguyệt Sư hét to một tiếng. Đợi cự long bay lên liền thò tay nắm lấy đuôi của cự long liều mạng kéo xuống!
- Rống!
Cự long cảm giác được đuôi của mình bị một sức mạnh rất lớn kéo xuống. Nó lại càng rống to và vỗ cánh điên cuồng hơn!
Nhưng sức mạnh hiện giờ của Nguyệt Sư như thế nào chứ! Cự long thấy cơ thể mình dần dần bị tụt xuống dưới.
- Rống!
Cự long ngoái lại phun một đạo long tức về phía Nguyệt Sư.
Nhưng Nguyệt Sư cũng không chút hoang mang, hắn há miệng thét:
- Thú hoàng bào hao đạn!
Một quả cầu năng lượng màu tím từ trong miệng hắn bay ra.
Oành!
Quả cầu tím cùng long tức va chạm vào nhau rồi biến mất.
- Ha ha, không còn chiêu nào à! Thế thì rơi xuống cho lão tử.
Nguyệt Sư hét to, gân xanh nổi khắp cánh tay, tăng thêm lực siết chặt, kéo cự long xuống dưới.
- Rống~ Rống~
Cự long hét thảm. Sức khỏe tên khổng lồ dã man này quá lớn, nếu bị hắn đè tiếp thì có muốn thoát ra cũng thật là khó khăn!
Vậy nên cự long xuất ra toàn bộ sức lực, đập cánh nhào về phía trước. Bốn chân cũng có gắng đạp đạp. Nhìn nó như đang bơi vậy.
- Ha ha!
Cuối cùng Nguyệt Sư cười điên cuồng. Bởi vì cự long đã bị hắn tóm lấy!
Nguyệt Sư đang cười, nhưng bỗng nhiên cảm thấy đuôi của cự long to hơn.
- Chẳng lẽ cự long có thể biến lớn giống như ta?
Nguyệt Sư nghi hoặc nhìn Ám Hắc Long. Theo như hắn thấy Ám Ám Hắc Long càng ngày càng lớn hơn. Tuy nhiên Nguyệt Sư nhanh chóng phát hiện ra không phải là cự long biến lớn mà là mình đang nhỏ dần!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!