Nghe lời Nguyệt Sư nói, 3000 hổ nhân liền trầm mặc. Trong chiến tranh, chết chóc là không thể tránh khỏi, kỵ binh của nhân loại tuy không có sức khỏe bằng Thú tộc nhưng bù lại họ lại có trí tuệ rất cao.
Kỵ sĩ trang bị vũ khí hạng nặng là ác mộng của thú nhân. Bọn họ được bọc thép từ đầu đến chân, khiến cho vũ khí của thú nhân không gây được nhiều uy hiếp đối với họ.
Nhưng nếu nghe theo Nguyệt Sư mang lương thảo lùi về, khiến tất cả hổ nhân khó xử. Bởi Thú tộc là chiến sĩ trời sinh. Lòng tôn nghiêm của chiến sĩ làm họ không muốn mang lương thảo lùi lại. Đặc biệt trước mặt một đội quân không chính thức mà lại sắm vai kẻ bỏ trốn thì thật là mất mặt.
- Trong các ngươi ai có thể quyết định chuyện này thì bước ra đi.
Nguyệt Sư lôi thanh trọng kiếm sau lưng nói:
- Ta không có nhiều thời gian để lãng phí với các ngươi.
- Được rồi! Tiểu đoàn trưởng đến từ sư tộc xin được báo cáo.
Lúc này bên trong 3000 hổ nhân, một sư nhân mặc trọng giáp bước lên nói:
- Xin chào, tôi là chiến sĩ Hùng sư tộc, cũng là thủ lĩnh của 3000 hổ nhân chiến sĩ, thống lĩnh Hổ Lâm Khắc. Như lời ngài nói, thú tộc không có chiến sĩ bỏ chạy, cho dù chết chúng ta cũng phải chết trên chiến trường!
- Không được, Hổ Lâm Khắc thúc thúc, người không thể quyết định như vậy được. Thực lực của kỵ binh của nhân loại chúng ta đã chứng kiến qua, chúng ta không nên chiến đấu cùng bọn họ. Vũ khí của chúng ta không thể xuyên qua áo giáp của bọn họ.
Tên hổ nhân lúc đầu định cướp nhẫn không gian của lão hồ ly kia lập tức phản đối. Hắn chỉ vào mặt Nguyệt Sư nói:
- Nếu tiểu tử này nói hắn và đội quân không hỗn tạp này ở lại thì cứ để bọn chúng ở lại, coi như là chặn đường cho chúng ta! Chúng ta đi thôi.
- Bốp!!!
Thống lĩnh Hổ Lâm Khắc giáng cho tên hổ nhân kia một bạt tai thật mạnh rồi nói:
- Hổ Cương, một tên yếu đuối như ngươi không xứng là dũng sĩ Hổ tộc chúng ta! Đừng để hổ tộc chúng ta mất mặt!
- Hổ Lâm Khắc thúc thúc.
Hổ Cương không cam lòng nói:
- Nhưng chúng ta không phải là đối thủ của kỵ sĩ trang bị vũ khí hạng nặng, hơn nữa bọn họ còn có ma pháp sư hùng mạnh!
- Hừ!
Nguyệt Sư hừ lạnh một tiếng:
- Nếu lùi về sau như ngươi nói, đó chính là khu dân cư của đế quốc. Ta đã phái người tổ chức cho cư dân rút lui, nhưng cũng cần có thời gian. Nếu chúng ta lùi lại theo lời ngươi nói, nhóm cư dân ấy chết chắc không phải nghi ngờ. Thân là chiến sĩ thú nhân mà ngươi có thể nói được chữ lui này ư?
- Nhưng lưu lại chúng ta cũng chắc chắn chết!
Hổ Cương tuyệt vọng nói.
- Ngươi không phải chiến sĩ thú nhân.
Nguyệt Sư khinh miệt nhìn Hổ Cương:
- Chiến sĩ thú nhân vì đế quốc mà chiến đấu. Nếu như ngươi nhát gan như thế, thì nên về nhà đi. Trên chiến trường không cần những người như ngươi.
- Ngươi!
Hổ Cương cắn chặt răng nhưng vẻn vẹn cũng chỉ có thế. Khí thế trên người Nguyệt Sư khiến hắn không thể nói thêm câu nào.
- Hổ Cương. Đủ rồi!
Hổ Lâm Khắc thống lĩnh quát to:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!