Chương 204: Nguy cơ của quân đội Thú tộc

Thời gian trôi qua rất nhanh, vô tình đến bây giờ đã một tháng trôi qua kể từ khi rời khỏi Vong Linh cốc. Cao Lôi Hoa và Tra Lý dẫn theo Hoàng kim sư tộc cũng hành quân được một tháng. Mặc dù di chuyển trên một con đường thẳng, nhưng vì trong tộc còn có người già và trẻ nhỏ cho nên tốc độ cũng bị làm chậm đi không ít.

Phương xa, một người chiến sĩ của Hoàng kim sư tộc đang vội vàng bay lại. Đây là một thánh giai bậc bảy trong Hoàng kim sư tộc, nhưng mà bây giờ nhiệm vụ của hắn là một thám tử. Dùng cường giả thánh giai để làm thám báo, cũng chỉ có Cao Lôi Hoa mới có thể làm vậy thôi.

- Tình hình chiến đấu của Thú Nhân tộc thế nào?

Cao Lôi Hoa hỏi tên thánh giai Hoàng kim sư tộc.

- Tình hình đã bắt đầu xấu đi rồi!

Tên chiến sĩ thánh giai kia vừa thở hổn hển vừa nói:

- Đoàn quân pháp sư của nhân loại đã chạy đến lãnh thổ của Thú Nhân rồi. Đoán chừng cũng không còn bao lâu nữa, tình hình của Thú tộc sẽ có chuyển biến xấu.

- Không ngờ vẫn chậm một chút.

Cao Lôi Hoa nhíu mày:

- Được rồi! Tra Lý phân phó xuống đi, chúng ta lập tức gấp rút lên đường.

- Theo lời cậu, Cao huynh đệ!

Tra Lý gật đầu, sau đó quay lại hô to:

- Hống! Mọi người chuẩn bị, thời gian không còn nhiều, bắt đầu gấp rút lên đường thôi!

Các chiến sĩ của Hoàng kim sư tộc đều lục tục đứng dậy, chuẩn bị xuất phát.

**************

Bọn Cao Lôi Hoa chạy được một tháng thì cuộc chiến của Thú Nhân tộc và nhân loại cũng được nửa tháng rồi.

Nguyệt Sư ngẩng đầu lên nhìn những ánh nắng chói chang ở trên bầu trời, gió nhẹ thổi qua lại mang theo mùi khó ngửi. Đây là chiến trường, ở trên chiến trường thì ngay cả gió cũng mang theo mùi máu.

Bây giờ bầu không khí tương đối áp lực, bởi vì trước mặt đám người Nguyệt Sư chính là hơn một vạn quân đội liên hợp của loài người.

Áo giáp và vũ khí sáng loáng. Còn nữa, nhân số của bọn họ cũng hơn gấp ba lần đám người Nguyệt Sư.

- Phù!

Nguyệt Sư thở ra một hơi thật sâu, từ từ giơ đại kiếm lên. Thanh trường kiếm ban đầu của hắn không biết đã gãy ở lần chiến đấu thứ bao nhiêu rồi. Trên chiến trường, cự kiếm thì thích hợp hơn so với trường kiêm.

- Thú Thần luôn tồn tại bên ta! Giết!

Nguyệt Sư chỉ kiếm lên trời, hét lớn một tiếng, ánh mắt mang theo chiến ý nồng đậm. Sau đó dẫn đầu xung phong tiến về phía loài người ở phía trước.

- Thú thần, vĩnh viễn tồn tại cùng chúng ta!

Các chiến sĩ Thú tộc cũng rống lớn lên, đi theo phía sau Nguyệt Sư.

- Giết!

Trong quân đội của loài người ở đối diện cũng vang lên những tiếng reo hò rung trời, nhưng kỳ lạ là bọn họ lại không lập tức xông lên. Mà đột nhiên tách ra hai bên, lộ ra đội quân ma pháp sư ở phía sau.

Trên ma trượng của những ma pháp sư lấp lánh ánh sáng của ma pháp nguyên tố, ma pháp của bọn họ đã được chuẩn bị hoàn thành rồi.

Nguyệt Sư nhìn nhìn thấy trên ngực bọn chúng có một tiêu chí đại biểu cho ma pháp sư hệ Lôi. Khóe miệng không khỏi lộ ra một nụ cười gian tà.

- Hỡi Lôi thần, lấy danh nghĩa tôn kính của ngài, xin hãy ban xuống lôi quang vô tận tiêu diệt địch nhân của chúng ta đi! Tật quang điện nhãn!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!