Nhìn mấy pháp sư lôi hệ phía dưới, Cao Lôi Hoa đột nhiên có cảm giác rất kỳ quái từ tâm sinh ra! Cảm giác này mang theo một tia phẫn nộ, khinh miệt. Tiếp đó, tinh thần Cao Lôi Hoa tiến nhập một trạng thái kỳ lạ. Một cảm giác có thể nắm giữ mọi loại lôi điện sinh ra trong thiên hạ.
Cao Lôi Hoa từ từ nhắm mắt lại.
Im lặng trong một lát, Cao Lôi Hoa mở bừng hai mắt, đôi mắt màu vàng tím, đôi mắt của thần!
- Lấy danh nghĩa của ta, Lôi thần Cao Lôi Hoa!
Cao Lôi Hoa lạnh lùng nhìn mấy tên pháp sư lôi hệ đang đối kháng với hắn. Cao Lôi Hoa biết cảm giác phẫn nộ vừa rồi đến từ đâu! Đó là từ thần cách của Cao Lôi Hoa! Thần cách của Lôi thần đã truyền đạt sự phẫn nộ tới Cao Lôi Hoa!
Dùng ma pháp lôi hệ để đối phó với Lôi thần, đây là sự sỉ nhục lớn nhất! Mà Cao Lôi Hoa chính là Lôi thần!
- Sỉ nhục thần linh, chỉ có diệt vong! Lôi điện chính là ta!
Cao Lôi Hoa bóp chặt tay phải. Dùng lôi điện tấn công Lôi thần, đây là chuyện buồn cười nhất thiên hạ! Lôi quang tuôn ra đầy trời, biểu hiện sự phẫn nộ của Lôi thần!
Bùm, bùm, bùm! Một loạt tiếng nổ vang lên. Sáu tên ma pháp sư lôi hệ vừa mới thi triển lôi quang cầu dường như thấy được chuyện khủng khiếp nhất trong cuộc đời, hai mắt trợn tròn kinh hãi. Sau đó, lôi quang cầu nổ liên tiếp từ hai tay bọn họ hướng ngược lại
Pháp sư lôi hệ tấn công Lôi thần, giống như nhổ nước bọt lên trời, cuối cùng nước bọt lại rơi trúng vào mặt!
- Chúng ta, cũng dám công kích thần của chúng ta.
Khóe miệng mấy tên ma pháp sư lôi hệ rỉ máu, đổ ầm ngã xuống. Trước khi chết, mấy tên ma pháp sư nói một câu mà không ai hiểu cả.
Vừa rồi, những người khác không nhìn thấy, chỉ có những tên ma pháp sư lôi hệ nhìn thấy. Đó chính là thần thể của Cao Lôi Hoa!
Một người khổng lồ một tay cầm kiếm, một tay cầm trượng, được lôi quang bao bố toàn thân.
Tay trái nắm trượng Thần phạt, tay phải cầm kiếm Tài quyêt! Đây là thần của những ma pháp sư lôi hệ
- Lôi thần. Mấy tên ma pháp sư lôi hệ cười khổ rồi lần lượt ngã xuống đất. Tấn công chủ thần hệ của mình, thật là chuyện rất buồn cười.
Sự việc phát sinh quá đột ngột. Mất đi sự ngăn chặn của ma pháp sư lôi hệ, vô số lôi quang không hề lưu tình dội thẳng xuống nhóm cao thủ kia. Đám người đang không hề lo lắng, không hề chuẩn bị nên hoàn toàn không có lực lượng phản kháng.
Người theo người nối chân nhau biến mất khỏi thế giới này!
Cơn mưa lôi quang qua đi, đám cao thủ vừa rồi còn đứng đó đã biến mất, chỉ để lại trên mặt đất một cái hố to, sâu không thấy đáy.
Còn một người sống sót duy nhất đó là lão Kiếm Thánh hộ quốc. Từ lúc mấy tên pháp sư kia nổ tan xác, với kinh nghiệm phong phú của mình, lão liền triển khai đấu khí chạy ra xa. Cuối cùng may mắn thoát được một kiếp.
Cao Lôi Hoa lạnh lùng liếc nhìn tên Kiếm Thánh trong góc hoàng cung. Sau đó bảo Cầu Cầu vỗ cánh bay đi.
- Cao Lôi Hoa. Hắn chính là Cao Lôi Hoa.
Lão Kiếm Thánh nằm trên mặt đất thều thào lẩm bẩm. Đùi phải của hắn đã cháy đen. Cho dù hắn trốn như thế nào, nhưng có thể nhanh hơn lôi quang sao? Một chân hắn đã bị một đạo lôi quang đánh trúng. Cái chân này chắc chắn đã bị phế rồi.
- Trời ơi, không ngờ chúng ta lại muốn đối phó với một người như vậy. Chúng ta thật ngu ngốc.
Kiếm thánh kia thẫn thờ, thì thào nói:
- Chúng ta thật ngu ngốc. Dám động thủ với người như vậy. Chúng ta thật đần độn.
Lúc này, ở bên kia, hồ nữ Hồ Mị Nhi từ từ cởi áo choàng của mình xuống, trùm lên người Nguyệt Sư. Vừa rồi Nguyệt Sư biến thân khiến quần áo trên người hắn bị rách hết.
- Chàng trai nhỏ, lần này chúng ta huề nhau.
Hồ Mị Nhi cúi đầu xuống hôn phớt một cái lên mặt Nguyệt Sư. Lần trước, hắn đã nhìn thấy hết thân thể mình, lần này mình lại nhìn thấy hết thân thể hắn.
- Chàng thanh niên này không tồi. Ta quả thật không nhìn nhầm người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!