Từ khi gia nhập vào thương đội, Hồ Mị Nhi đều cẩn thận theo sát Nguyệt Sư không dám rời xa, bởi vì ánh mắt của những người chung quanh làm nàng cảm thấy sợ hãi và bất an.
Nguyệt Sư vỗ nhè nhẹ tay Hồ Mị Nhi. Nguyệt Sư cảm nhận được sự căng thẳng của Hồ Mị Nhi, nhưng lại không biết làm cách nào để an ủi nàng.
Hồ tộc là một chủng tộc rất mẫn cảm, trực giác của các nàng thường chính xác lạ lùng. Mà lúc này, Hồ Mị Nhi lại cảm thấy nguy hiểm, cho nên nàng không dám rời xa Nguyệt Sư nửa bước, cứ bám sát bên người Nguyệt Sư.
- Ha ha, nhóc mệt chưa vậy? Giờ cũng trưa rồi, tới chỗ đám cây đằng trước nghỉ một chút vậy.
Đoàn trưởng cười cười với Nguyệt Sư, sau đó quay lại nói to với thương đội và lính đánh thuê của mình đến nghỉ tại đám cây cối đằng trước.
- Ôi, mệt gần chết luôn.
Nguyệt Sư cười nói, tuy ngồi trên lưng 'thú đà la' nhưng đi suốt một đoạn đường dài cũng làm Nguyệt Sư cảm thấy mệt mỏi.
- Ha ha, nhóc lần đầu đi xa nhà hả.
Đoàn trưởng quay đầu cười nói:
- Đường còn dài lắm, nhóc phải cố lên đi.
- Dạ!
Nguyệt Sư gật gật đầu.
Đi tới tán cây phía trước, mọi người đều dừng lại sau đó thương đội cùng với sự trợ giúp của lính đánh thuê bắt đầu bốc dỡ hàng hóa, hạ trại.
Làm xong, mọi người bắt đầu nấu cơm tại chỗ, chuẩn bị bữa trưa.
Nhóm được mấy đống lửa xong, mấy tay lính đánh thuê lấy ra đủ loại thịt bắt đầu nướng. Còn có mấy tên lấy hẳn chai rượu mang theo người ra. Rượu và thịt vĩnh viễn là thứ mà lính đánh thuê không thể thiếu.
- Nhóc, muốn làm một tí không?
Đang ngồi bên đống lửa uống rượu, đoàn trưởng nâng bình rượu của mình lên nói với Nguyệt Sư.
- Dạ không.
Nguyệt Sư khẽ lắc đầu, tuy râu của cậu dài nhưng vẫn chỉ là baby thôi.
- Đoàn trưởng nè, nó chỉ là thằng nhóc thôi. Sao lại mời nó uống rượu chứ?!
Ngồi bên cạnh đoàn trưởng, thủ lĩnh thương đội cười nói. Vị thủ lĩnh này tầm 30 tuổi, vừa nhìn tướng mạo của hắn đủ biết đây là một người sành sỏi, đối xử với mọi người rất khôn khéo.
- Khà khà.
Vị đoàn trưởng lúc này mới nhớ ra Nguyệt Sư chỉ là một đứa trẻ liền cười ngượng, sau đó bắt đầu chén tạc chén thù với đám người xung quanh.
Uống rượu bát lớn, ăn miếng thịt to. Đây là lính đánh thuê. Cuộc sống của bọn họ tuy rằng có phần thô lỗ, nhưng lại khiến mọi người có cảm giác phóng khoáng. Nguyệt Sư nhìn đám lính đánh thuê này, tự đáy lòng nó cảm thấy rất thích cuộc sống phóng khoáng như vậy.
- Để mọi người chờ lâu rồi. Bữa trưa đến đây.
Lúc này, đầu bếp mang một cái nồi lớn tới. Trong nồi là thức ăn chính của lính đánh thuê, thịt nướng chỉ là đồ ăn lót dạ rồi trước khi ăn cơm mà thôi.
Trong lúc mọi người ăn uống, Nguyệt Sư với Hồ Mị Nhi đều vẫn ngồi trên 'thú đà la' mà không xuống. Không phải Nguyệt Sư không đói, mà do dạo này toàn ăn đồ của "đầu bếp" Cao Lôi Hoa nấu nên mấy món ăn của họ nhìn là nuốt không trôi rồi.
Chẳng qua, trước lúc đi, Nguyệt Sư cũng mang đầy thức ăn trong bao tay không gian rồi. Cho nên lúc này Nguyệt Sư với Hồ Mị Nhi bắt đầu hưởng thụ những đồ ăn mang theo.
- Xem ra đúng là công tử nhà giàu rồi.
Bên một đống lửa cách đó không xa, một tay lính đánh thuê đang bưng bát cơm nhìn Nguyệt Sư cười khẩy. Các đồ vật không gian trên đại lục tuy rằng không phải quý cho lắm, nhưng nhà bình thường cũng khó có thể mua được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!