Chương 184: Lão bà của ta là mỹ nhân ngư

Dường như cảm thấy Cao Lôi Hoa đã đến, Tĩnh Tâm quay đầu lại nhìn hắn sau đó lại hướng ánh mắt về phía mặt biển xa xôi.

- Tĩnh Tâm, nàng làm sao vậy? Có phải có chuyện gì không?

Cao Lôi Hoa nhẹ nhàng lại gần Tĩnh Tâm.

Lúc này, Tĩnh Tâm đã ngừng khóc, một mình nàng đứng trên bến cảng nhìn về đại dương bao la, rồi nhẹ nhàng thở dài một hơi. Dưới ánh trăng, bóng dáng của Tĩnh Tâm trông có vẻ rất cô đơn.

Cao Lôi Hoa đi về phía Tĩnh Tâm. Đột nhiên hắn không cẩn thận trượt chân thiếu chút nữa bị ngã. Cao Lôi Hoa nhìn xuống, phát hiện ra dưới chân mình có vài viên ngọc trai rất đẹp.

Đợi một chút! Nhìn những viên ngọc trai này, Cao Lôi Hoa đột nhiên nghĩ đến một việc. Trong truyền thuyết, những giọt nước mắt thương tâm của mỹ nhân ngư khi rơi xuống mặt đất sẽ hóa thành một viên ngọc trai. Sau đó, hắn lại nghĩ đến bố vợ của mình – Nguyệt Chấn Thiên Poseidon, danh hiệu của bố vợ mình là Hải hoàng Nguyệt Chấn Thiên Poseidon!

Tĩnh Tâm không phải là mỹ nhân ngư đó chứ?! Cao Lôi Hoa thầm nghĩ. Hắn cúi xuống nhặt vài viên ngọc trai lên. Đây chính là nước mắt của Tĩnh Tâm, Cao Lôi Hoa cẩn thận đem viên ngọc trai này vào nhẫn không gian, sau đó đi tới cạnh Tĩnh Tâm.

- Tĩnh Tâm.

Cao Lôi Hoa nhẹ nhàng cầm bàn tay nàng, sau đó kéo người Tĩnh Tâm lại:

- Vừa rồi nàng làm sao vậy?

Đôi mắt xanh nước biển của Tĩnh Tâm mở to nhìn Cao Lôi Hoa thật lâu. Bỗng chợt, trong mắt nàng hiện ra vẻ kiên quyết, dường như nàng đã hạ quyết định gì đó.

Sau đó, Tĩnh Tâm đột nhiên rụt tay ra khỏi tay của Cao Lôi Hoa, rồi nhảy xuống biển.

- Tĩnh Tâm!

Cao Lôi Hoa quát to một tiếng, không hề nghĩ ngợi, nhảy ngay xuống biển theo sau Tĩnh Tâm.

Trong khi rơi xuống, Tĩnh Tâm nhìn thấy Cao Lôi Hoa cũng nhảy ngay sau nàng, trong lòng nàng xuất hiện một niềm vui sướng.

- Bùm bùm!

Cả Tĩnh Tâm và Cao Lôi Hoa cùng rơi xuống nước.

- Tĩnh Tâm, nàng đang ở đâu?

Vừa rơi xuống nước, Cao Lôi Hoa vội vã tìm kiếm bóng dáng Tĩnh Tâm xung quanh. Nhưng tìm như thế nào cũng không thấy nàng. Tĩnh Tâm cứ như đột nhiên biến mất không còn dấu vết.

Cao Lôi Hoa vội nhắm mắt lại, sau đó nhanh chóng triển khai thần niệm! Tình hình xung quanh Cao Lôi Hoa hiện ra trong đầu của hắn. Nhưng, cho dù triển khai thần niệm, Cao Lôi Hoa vẫn không tìm được Tĩnh Tâm như trước. Tĩnh Tâm như biến mất khỏi thế giới này.

- Tĩnh Tâm! Nàng đừng làm ta sợ, nàng mau ra đây đi! Nàng đang ở nơi nào?

Cao Lôi Hoa mở mắt, gào to trong nước.

- Cao… Lôi… Hoa. Thiếp… thiếp.

Lúc Cao Lôi Hoa đang lo lắng tìm kiếm Tĩnh Tâm. Một giọng nói dịu dàng, rất êm tai truyền đến từ phía sau Cao Lôi Hoa. Giọng nói đứt quãng giống như là vì chủ nhân của giọng nói này không có thói quen nói chuyện, cho nên giọng nói có phần cứng nhắc, không liền mạch. Nhưng cho dù như thế, nó vẫn không làm mất đi sự rung động trong giọng nói đó.

Cao Lôi Hoa nghe thấy giọng nói đó không khỏi run người lên! Một cảm giác không thể nói lên lời tự nhiên xuất hiện. Giọng nói này hơi mất tự nhiên, hơi cứng nhắc, nhưng cho dù như thế cũng khiến người ta có cảm giác say mê. Tựa như giọng nói này mang theo ma lực vậy.

- Cao, Lôi, Hoa.

Giọng nói kia càng lúc càng thuận hơn.

Ngay sau đó, một đôi tay trắng nõn từ đằng sau lưng Cao Lôi Hoa ôm lấy hắn.

- Là nàng sao? Tĩnh Tâm?

Cao Lôi Hoa kích động nắm chặt đôi tay nhỏ của nàng, cảm tạ ông trời chết tiệt, hắn đã nghe được Tĩnh Tâm nói truyện!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!