Chương 171: Phong ấn của Lôi thần bên trong Mạt Đức Sát Khắc (P1)

Tiểu Tam mang theo ánh mắt khó tin nhìn chằm chằm vào Tuyết Y Nhi ở phía trước. Đây là Tuyết Y Nhi sao? Vì sao nàng lại làm như vậy với mình chứ?

Ngay sau đó, nhìn thấy nụ cười tàn khốc trên khóe miệng của Tuyết Y Nhi, ánh mắt khó tin của Tiểu Tam dần dần biến mất, thay vào đó là một chút bất đắc dĩ và đau khổ.

- Cuối cùng, chị vẫn không chống nổi sự dụ hoặc của vương vị sao?

Hức, Tiểu Tam không phải là một kẻ ngốc, thấy thần sắc của Tuyết Y Nhi như vậy Tiểu Tam liền hiểu nàng vì sao muốn làm như vậy.

Dù cho là Tuyết Y Nhi, người chị có quan hệ rất tốt với mình, cũng không chống lại được sự hấp dẫn của vương vị. Cái gọi là tình bạn, tình thân, tất cả đều chỉ là giả dối, trước sự mê hoặc của quyền lợi, nhũng thứ này giống như một tấm màng mỏng dễ dàng bị phá vỡ. Có lẽ, cũng chỉ có người con trai ấy là không vì quyền lợi thôi. Trong mắt Tiểu Tam đột nhiên hiện lên hình ảnh Cao Lôi Hoa với mái tóc dài trắng như tuyết.

- Cô em Sophia đáng yêu của ta, ngươi đã thích và ở muốn ở cùng với nam nhân kia như vậy, nên người chị như ta đành phải tiễn ngươi một đoạn đường để đi tới gặp hắn.

Khóe miệng Tuyết Y Nhi lộ ra nụ cười tàn nhẫn. Nàng đâm mạnh đấu khi màu bạc vào thẳng ngực trái của Tiểu Tam. Ngực trái, đó là chỗ trái tim của loài người, cũng là một trong những nơi trí mạng nhất của con người.

Tiểu Tam từ từ nhắm hai mắt lại, dưới tác động của bạch ngân đấu khí, cả người Tiểu Tam bị đánh ngã về phía sau. Một dòng máu đỏ tươi từ khóe miệng của nàng chảy ra. Tình cảm ruột thịt, tình bạn không tồn tại ở trong hoàng thất. Nàng bây giờ mới hiểu, tiếc là đã quá muộn.

- Ngươi đừng trách ta.

Tuyết Y Nhi híp mắt nói:

- Giết ngươi, ta mới có thể thực sự bước lên vị trí nữ hoàng. Bởi vì đối thủ cạnh tranh còn lại

- Đại công chúa con gái của Đại trưởng lão do để thủ hạ đến đại băng nguyên thi triển cấm chú nên mất đi cơ hội tranh đoạt vương vị với ta. Lần này ngôi vị nữ hoàng, không phải của ta thì chẳng ai có thể. Đừng trách ta, muốn trách thì hãy trách ngươi sinh ra trong gia đinh đế vương thôi.

Tiểu Tam chỉ cảm thấy trước mắt dần mơ hồ. Trong giây khác đó, Tuyết Y Nhi toàn thân mặc quần áo trắng nhẹ nhàng biến mất khỏi tầm mắt của nàng.

Tiểu Tam cười cay đắng, tay trái khó nhọc xoa nhẹ lên bộ ngực của mình. Ngực trái, có thể là trí mạng với những người khác, những đối với Tiểu Tam thì không phải như vậy. Trái tim của Tiểu Tam lại nằm ở bên phải, ngược lại đối với người thường. Nhưng mà, việc này có tác dụng gì đâu chứ? Tiểu Tam thầm nghĩ, cho dù không bị đánh trúng tim, nhưng ngực trái lại bị đấu khí đâm mạnh. Chẳng bao lâu nữa, mình cũng sẽ dần dần chết đi, chết ở trên đại băng nguyên này.

Và rồi tuyết cũng sẽ chôn vùi nàng, cho dù một chút dấu vết cũng không lộ ra ngoài.

Giết mình ở chỗ này, Tuyết Y Nhi cũng tính tới chuyện hủy xác và dấu vết rồi.

Tiểu Tam từ từ nhắm hai mắt lại. Bóng tối bao phủ thế giới của nàng. Cái chết, chính là loại cảm giác này sao.......

Từ giờ khắc này, Tiểu Tam đã chết đi, còn sau xuất hiện trước mặt Tuyết Y Nhi, là Băng Tuyết nữ hoàng

- Sophia.

Cao Lôi Hoa và Băng Sương Cự Long bị đạo lôi quang cuối cùng bổ trúng, ngay lúc ấy thì Cao Lôi Hoa liền cảm thấy trên thanh kiếm Tài quyết hiện ra một luồng ánh sáng màu tím đỏ yêu dị. Cho dù đang ở bên trong ánh sáng màu vàng tím của lôi điện, thì màu tím đỏ trên thân thanh Tài quyết vẫn nhìn thấy được rõ ràng. Ngay sau đó Cao Lôi Hoa liền cảm thấy mình giống như tiến vào truyền tống trận, trước mặt tối sầm lại.

Xuất hiện lần này, hắn phát hiện đang ở bên trong một hang động thật lớn. Động này rất cao, Cao Lôi Hoa ngẩng đầu lên, ước đoán phải cao hơn trăm mét.

- Đây là chỗ nào vậy?

Cao Lôi Hoa nghi ngờ quan sát bốn phía. Tại sao mình lại trong cái hang động lớn này. Rõ ràng vừa rồi mình vẫn còn đứng trên đại băng nguyên, sao giờ lại đột nhiên ở trong hang động này chứ?

- Việc này, ta cũng không biết.

Đột nhiên một tiếng nói giống như ma quỷ vang lên ở phía sau Cao Lôi Hoa.

Cao Lôi Hoa cả kinh, lập tức quay đầu lại. Sau đó thấy thì ra là Băng Sương Cự Long Furion. Lúc này Furion đã hóa thành hình người anh tuấn. Cao Lôi Hoa nheo mắt lại nhìn Furion. Từ khí thế trên người hắn, xem ra hắn đã tiến lên cấp tám rồi.

- Nhờ hồng phúc của Cao Lôi Hoa huynh đệ, ta đã tiến lên cấp tám thành công rồi.

Furion cười ha hả, nói với Cao Lôi Hoa.

- Ha ha, không cần cảm ơn làm gì. Đây là việc ta nên làm.

Cao Lôi Hoa giơ tay lắc lắc, xèo xèo đùng đùng, tay của Cao Lôi Hoa vì khua qua khua lại trên không trung khiến tiếng sấm nổ vang lên, một tia lôi điện sinh ra trong cái nhấc tay của hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!