Chương 168: Sự hưng phấn của thanh kiếm Tài quyết

- Cao đại ca với cái tên chết bầm Băng Sương Cự Long kia nói gì thế?

Tiểu Tam quay sang hỏi Tuyết Y Nhi:

- Tuyết Y Nhi, chị nói xem Cao đại ca có phải là người trong Long tộc không? Chị xem, anh ấy nói long ngữ thành thạo như vậy, hơn nữa lại rất mạnh. Em nghe nói Long tộc có thể hóa hình người được.

- Hả? Sophia, chẳng lẽ em cũng không biết chủng tộc của Cao Lôi Hoa sao?

Tuyết Y Nhi nhìn Tiểu Tam mà không tin nổi, cái gã tóc bạc này do tam công chúa mang về, giờ nàng lại nói không biết thân phận với chủng tộc người ta?

- Vâng. Từ trước tới giờ em chưa từng hỏi Cao đại ca, mà anh ấy cũng chẳng nhắc gì với em hết.

Tiểu Tam đáp, rồi nhìn Băng Sương Cự Long đang nói chuyện thân mật với Cao Lôi Hoa:

- Em và Cao đại ca gặp nhau, là một điều ngoài ý muốn đầy tuyệt vời… …

Lúc này, ở bên kia, Cao Lôi Hoa nói với Băng Sương Cự Long Furion:

- Furion, ngươi có chắc là cái đống ma tinh với Băng Tuyết Nữ Thần chi bào này tạo ra kết giới chống được thần kiếp không? Mà ngươi nghĩ xem nó chống được mấy đạo thần kiếp?

Furion cười khổ một tiếng:

- Ta chưa từng trải qua thần kiếp nên cũng không có biết được sức mạnh của thần kiếp như thế nào, cái trận pháp này bày ra là để phòng ngừa vạn nhất, bất kể thế nào, có chút phòng ngừa thì vẫn hơn. Mà thật ra đây là kết giới phòng ngự mạnh nhất mà ta biết, nếu nó vô dụng thì mấy cái khác cũng là đồ bỏ thôi.

- Hắc hắc, Furion này, chúng ta trao đổi nhé.

Lúc này, Cao Lôi Hoa đột nhiên cười hắc hắc, nói với Furion.

Ầm~ một tiếng, ngay lúc Furion định nói gì, trên bầu trời vang lên một tiếng sầm, từng đạo lôi quang màu vàng tím bắt đầu thành hình. Âm thanh rít tai của lôi quang cho dù cách xa vẫn nghe rõ ràng.

- Hết giờ rồi. Cao huynh đệ.

Sau khi Furion nhìn thấy lôi quang thì liền nói lớn:

- Cái áo choàng với đống ma tinh đó, nếu ta mà còn sống thì ta sẽ trả lại hết. Giờ không còn thời gian nữa. Cao Lôi Hoa huynh đệ mau mau dẫn hai cô bé kia rời xa khỏi chỗ này đi, đi xa vào, thật xa vào! Lực lượng phá hoại của thần kiếp không phải giỡn đâu.

- Đừng khẩn trương.

Cao Lôi Hoa cười ha hả:

- Chúng ta cứ thương lượng chuyện này đã.

- Đùng~~Lại một tiếng sấm vang. Lúc này trên đỉnh đầu Cao Lôi Hoa và Furion sấm vang liên tục. Tiếng sấm như vậy Cao Lôi Hoa đã nghe qua một lần, đó là lần hắn độ thần kiếp! Cao Lôi Hoa ngẩng đầu nhìn lên trời. Lần trước là vì còn có một tầng phong ấn màu vàng trên đỉnh đầu cho nên Cao Lôi Hoa cũng không biết thần kiếp hình thành như thế nào. Nhưng lần này thì hắn có thể thấy rõ rồi.

- Không kịp nữa rồi!

Furion ngẩng đầu lên quát to. Trên trời mây đen ùn ùn kéo tới, một luồng sức mạnh khổng lồ ẩn chứa trong đó. Thi thoảng lại có một tia lôi quang màu vàng tím lóe ra.

Cao Lôi Hoa nheo mắt lại:

- Hùng vĩ thật!

Cao Lôi Hoa ca ngợi!

Băng Sương Cự Long Furion nghe Cao Lôi Hoa cảm thán thì thiếu điều lăn quay ra chết cho rồi. Đứng ngắm xem thần kiếp, từ xưa đến nay e rằng chỉ có Cao Lôi Hoa là độc nhất. Chẳng qua, cũng không thể phủ nhận thần kiếp thật sự đáng xem. Trên bầu trời, mây đen cuồn cuộn, sau đó, từng đợt lôi quang giống như rồng rắn nối đuôi nhau xuất hiện. Nếu đám mây đen này không phải là thần kiếp thì Băng Sương Cự Long cũng rất muốn ngắm nhìn nó.

Chỉ có điều, bây giờ Băng Sương Cự Long cũng không có tâm tư ngắm cảnh, hắn chỉ cảm thấy thứ này gây cho hắn áp lực liên miên. Cho dù Furion đã là thánh giai đỉnh phong nhưng vẫn cảm thấy những tia lôi điện trong đám mây đen kịt kia ẩn chứa sức mạnh điên cuồng như thế nào!

- Furion. Hiện giờ ngươi là bậc tám phải không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!