- Lý Tư Lâm!
Nữ hoàng quát một tiếng lạnh lùng:
- Ngươi không nên thái quá. Vị tiên sinh này là do Sophia mời về trợ giúp nó, nếu chuyện này truyền ra ngoài thì còn gì thể diện của vương quốc Băng Tuyết chúng ta!
- Hừ! Thể diện của vương quốc Băng Tuyết? Ghê quá ha!
Vị Đại trưởng lão này cười lạnh:
- Mẹ con các ngươi phối hợp diễn hay lắm! Năm đó cô không để ý đến sự phản đối của mọi người đem tên đàn ông kia vào Băng Tuyết Nữ Thần thần điện, hôm nay con cô lại đem một tên khác vào đây. Mẹ con các cô thật xứng đôi vừa lứa mà!
- Lý Tư Lâm!
Nữ hoàng hét lớn:
- Bà nói vậy là sao!
Người sáng suốt cũng thấy ngay là nữ hoàng với vị Đại trưởng lão này không hợp ý nhau rồi. Còn chín vị trưởng lão còn lại cũng không tỏ thái độ gì cả, chỉ đứng bên xem kịch.
- Có ý gì à? Ha ha ha, nữ hoàng điện hạ tôn kính.
Lý Tư Lâm lại cười lạnh:
- Lần trước người mang đến là một cường giả thánh cấp, ta không làm gì hắn. Chẳng qua lần này đứa con gái yêu của cô dẫn về một tên tiểu tử thì không may mắn như vậy đâu!
Lời này của Lý Tư Lâm đã rõ ràng, tất cả mọi người đều hiểu bà muốn đả kích và trả thù nữ vương. Càng quan trọng hơn là…Cao Lôi Hoa đến để giúp đỡ Sophia hoàn thành nhiệm vụ. Chỉ cần "vặt lông" Cao Lôi Hoa thì nhiệm vụ của Sophia lại thất bại nữa.
- Quy tắc của Băng Tuyết Nữ Thần thần điện là đàn ông bên ngoài không được bước chân vào thần điện! Quy tắc này hết lần này đến lần khác đều bị mẹ con cô làm trái!
Lý Tư Lâm vung tay phải lên. Đã gán cho một cái tội rồi thì gán cho nhiều lên. Theo sự chỉ huy của Lý Tư Lâm, một đám kỵ sĩ hộ điện áp sát Cao Lôi Hoa. Trường kiếm cũng đã tuốt khỏi vỏ.
- Ngươi muốn giết ta sao?
Lúc này, Cao Lôi Hoa nheo mắt lại nhìn Lý Tư Lâm trên cao.
- Ta chỉ hoàn thành chức trách của một đại tế tự thôi!
Lý Tư Lâm cười rộ lên, tất nhiên, muốn tìm lý do thì đơn giản rồi.
- Tốt lắm!
Ánh mắt Cao Lôi Hoa tóe lửa, chữ tốt vừa nói ra, thân ảnh của Cao Lôi Hoa đã biến mất.
- Sao lại thế này?
Lý Tư Lâm quát to, sau đó nhìn chằm chăm vào nơi Cao Lôi Hoa vừa biến mất.
Một đám kỵ sĩ hộ điện cũng chỉ biết nhìn nhau. Một người đang sống sờ sờ không ngờ lại tự nhiên biến mất.
Khi Lý Tư Lâm đang tìm dấu vết Cao Lôi Hoa xung quanh thì có cảm giác một luồng sóng không khí đánh tới trước mặt. Lý Tư Lâm sửng sốt, nhưng thân là Đại trưởng lão Băng Tuyết Thần Điện thì cũng có chút bổn sự. Tuy không thấy rõ động tác của Cao Lôi Hoa, nhưng kinh nghiệm chiến đấu nhiều năm khiến bà nhảy lùi ra phía sau, rồi nhảy sang hướng khác.
Dường như thoát khỏi công kích rồi. Lý Tư Lâm thầm thở phào.
Nhưng ngay lúc bà nghĩ mình thoát khỏi công kích của Cao Lôi Hoa thì một tiếng hừ lạnh vang lên ngay sau lưng bà. Thân ảnh Cao Lôi Hoa không biết xuất hiện từ phía sau tự bao giờ.
Đồng thời, Cao Lôi Hoa tóm chặt mái tóc của Lý Tư Lâm. Kéo cả đầu mụ đập đánh bốp một cái vào vách tường bên cạnh.
Máu tươi trên đầu Lý Tư Lâm chảy xuống ròng ròng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!