- Có chuyện gì nói ngay trước mặt đi.
Cao Lôi Hoa nhìn lão già trước mặt nói, Tiểu Tam còn ở đây, ai biết lão có ý đồ
gì không chứ!
- Không phải, tiên sinh Cao Lôi Hoa. Tôi muốn dẫn ngài đi xem một thứ này, mà
thứ đó chỉ có đi vào chúng ta mới có thể thấy được.
Lão già nói với vẻ khó xử:
- Bởi vì thứ này không thể lấy ra cho nhiều người xem được.
- Hắc, ai biết các ngươi có thiết lập mai phục phía sau không cơ chứ.
Tiểu Tam nói thầm.
Cao Lôi Hoa cũng cân nhắc ý kiến của lão này.
- Tiên sinh Cao Lôi Hoa, tôi lấy danh nghĩa Lôi thần ra thề, đằng sau này tuyệt
đối không có gì bất lợi với ngài cả!
Lão già rõ ràng có đôi chút cấp bách.
Đôi mắt màu đen của Cao Lôi Hoa nhìn chằm chằm lão già này, thái độ của lão
khiến Cao Lôi Hoa khá nghi ngờ. Bất kể như thế nào, thái độ trước sau của lão
chênh lệch quá lớn. Ấn tượng của lão trong lòng Cao Lôi Hoa cũng không tốt cho
lắm.
Lão già cũng không lảng tránh ánh mắt của Cao Lôi Hoa mà đối nhãn với Cao
Lôi Hoa.
- Được rồi, đi xem thì đi xem.
Cao Lôi Hoa gật đầu.
- Tiên sinh Cao Lôi Hoa, vị ở phía sau kia có thể chờ đợi ở đây không, chỉ có ta và
ngài đi vào thôi?
Lão già tiếp:
- Nơi đó không thích hợp với người bạn của ngài.
- Hừ!
Cao Lôi Hoa hừ lạnh một tiếng:
- Muốn xem thì xem, không cần nói nhảm như vậy. Để Tiểu Tam ở lại? Nực
cười, là địch hay bạn còn chưa rõ, có trời mới biết bọn ngươi có làm gì với Tiểu
Tam hay không!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!