Chương 155: Xuất phát trước thời hạn

- Đừng có chống lại ta! Để ta xem đứa bé này là cháu trai hay cháu gái!

Nguyệt Chấn Thiên Poseidon lật tay một cái, gạt Vong Linh Đại trưởng lão sang một bên! Hiện giờ Vong Linh Đại trưởng lão mới chỉ là bậc bảy, nên đành bất đắc dĩ nhìn Nguyệt Chấn Thiên Poseidon gạt sang một bên. Sau đó trợn tròn mắt nhìn bàn tay của Nguyệt Chấn Thiên Poseidon vén cái quần của tiểu công chúa lên!

Tức khắc Vong Linh Đại trưởng lão nước mắt lưng tròng.

Bóng loáng! Nguyệt Chấn Thiên Poseidon quan sát Bảo Bảo một lượt rồi cảm thán kêu:

- Lại là con gái!

Còn vì sao lão cảm thán như vậy là bởi vì lão không chịu thua kém, sau khi sinh được bảy con vịt zời mới nặn ra được mụn con zai!

Bảo Bảo mở bừng mắt nhìn người đàn ông to cao đen đen trước mặt! Nó hoàn toàn không ngờ rằng nam nhân trông như cái cột điện này lại dám "phi lễ" với mình trước mặt mọi người! Ngay sau đó, Bảo Bảo liền nhớ tới mẹ mình đã từng nói một câu: "Bảo Bảo, sau này con phải nhớ kỹ, nếu một nam nhân không được sự đồng ý của con mà đã cởi quần con xuống, vậy thì con hãy đánh hắn hết sức!" (đây có thể là kết quả của việc Vong Linh Nữ Thần bị một tên thô lỗ nào đó ép yêu).

Đánh hắn! Ý niệm này hiện lên trong đầu Bảo Bảo một cách rõ ràng!

- Chịu chết cho ta!

Bảo Bảo hét to lên rồi không nể nang gì, giơ nắm đấm mũm mĩm, đáng yêu nhằm thẳng cằm Nguyệt Chấn Thiên Poseidon đấm! Đồng thời, trong lúc đấm lên, trên tay Bảo Bảo thấp thoáng có chút lôi quang.

Nguyệt Chấn Thiên Poseidon nhìn Bảo Bảo trong lòng đầy nghi hoặc, khi thấy nắm đấm của Bảo Bảo thì không thèm để ý mà mỉm cười, nắm tay nhỏ như vậy thì có tác dụng gì chứ? Lão là hải hoàng thượng cổ thần tộc cấp tám chứ có phải làm cảnh đâu?

Nhưng mà, Nguyệt Chấn Thiên Poseidon không ngờ rằng thân thể Bảo Bảo đã được Cao Lôi Hoa đả thông kinh mạch. Hơn nữa Bảo Bảo là con của song thần là Thú thần và Vong Linh Nữ Thần! Thú thần còn có một tên gọi khác đó là thần sức mạnh! Trong người cô bé có huyết thống của thần tộc thượng cổ Thú thần. Tố chất thân thể cô bé có thể dùng như Hoàng Hà để hình dung. Tuy rằng mới khỏi bệnh, nhưng lực phá hoại thì vô cùng khủng!

Bốp! Một tiếng, dưới ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, thân hình cao lớn của Nguyệt Chấn Thiên Poseidon bị một đấm của Bảo Bảo đánh bay ra ngoài!

Còn Bảo Bảo lại không bị rơi xuống đất, mà lại lơ lửng trên không, không hề mượn sức mạnh nào!

Tất cả mọi người ở đây đều cảm thấy hàm dưới như rơi xuống đất.

Nguyệt Chấn Thiên Poseidon là ai chứ! Là Hải hoàng trong thượng cổ thần tộc! Một người siêu "trâu" bậc tám nắm giữ hai lĩnh vực! Nếu xét theo cảnh giới thì Cao Lôi Hoa cũng không bằng lão! Một người như vậy mà lại bị một cái nắm tay bé bỏng của Bảo Bảo đấm bay ra ngoài ư?

Nguyệt Chấn Thiên Poseidon cũng mang theo vẻ mặt khó tin ngồi dậy, sau đó sờ sờ cằm mình. Rất đau!

Mẹ vợ Mậu Tĩnh Âm che miệng cười duyên rồi đi tới bên cạnh Nguyệt Chấn Thiên Poseidon kéo lão dậy.

- Quái, con bé này sao lại có sức lực lớn như vậy?

Nguyệt Chấn Thiên Poseidon vuốt cằm nghi hoặc nhìn cô bé dễ thương này.

Tĩnh Âm vỗ vỗ bụi đất trên người Nguyệt Chấn Thiên Poseidon rồi nói:

- Có lão quái ấy, đang yên đang lành tự nhiên kéo quần con gái người khác làm gì? Tuy nó là cháu gái lão, nhưng lão cũng không cần phải kéo quần nó xuống chứ.

- Ta chỉ muốn xem ở dưới có cái "cần tăng dân số" hay không thôi mà!

Nguyệt Chấn Thiên Poseidon ngượng ngùng nói.

- Lão chẳng lẽ không thể dựa vào bề ngoài để xem hay sao? Tuy rằng cháu gái không mặc váy, nhưng bề ngoài của nó chẳng giống con trai chút nào!

Tĩnh Âm trách móc.

- À, ha ha ha! Nhất thời không chú ý! Không chú ý mà! Là do ta hưng phấn quá, chỉ muốn đến xem phía dưới có cái gì, có phải là con trai hay không.

Nguyệt Chấn Thiên Poseidon hơn xấu hổ. Vừa rồi do hưng phấn quá nên không kịp nhìn vẻ ngoài của Bảo Bảo, lại trực tiếp kéo quần nó xuống!

- Ba ba, ba ba!

Lúc này Bảo Bảo tủi thân bay tới chỗ Cao Lôi Hoa, rồi vùi đầu vào ngực hắn:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!