Chương 144: Là ai báo tin

Diệp Diễm đột nhiên cảm thấy Diệp Đỗng ngừng giãy dụa, nên nghi hoặc cúi đầu xuống nhìn, phát hiện ra hai mắt Diệp Diễm vô thần, trông như si dại.

- Diệp Đỗng, Diệp Đỗng!

Diệp Diễm lo lắng vừa gọi vừa vỗ vỗ lên má Diệp Đỗng. Chỉ có điều giờ Diệp Đỗng không có phản ứng gì, mặc cho Diệp Diễm lay người.

Lúc này Cao Lôi Hoa đang kiểm tra tình trạng thân thể Vong Linh Đại trưởng lão:

- Phù, không sao.

Cao Lôi Hoa nhẹ nhàng thở ra. Vong Linh Đại trưởng lão hiện giờ tuy nhìn có hơi "đẹp giai" nhưng cũng không bị thương nặng lắm. Lớp da chỉ bị cháy xém một chút, còn không có vấn đề gì khác.

Tiếng gọi của Diệp Diễm truyền tới tai Cao Lôi Hoa. Hắn nhíu mày, đặt Vong Linh Đại trưởng lão xuống, xoay người đi về phía Diệp Diễm.

Những thành viên của tổ chức bên cạnh Diệp Diễm thấy Cao Lôi Hoa đi về hướng bọn họ thì vô cùng hoảng hốt dạt sang một bên. Cả hai mươi người này chẳng ai dám tới gần Cao Lôi Hoa.

Cao Lôi Hoa hừ lạnh một tiếng khinh miệt nhìn mấy tên đã bị dọa tới vỡ mật này, rồi tới bên cạnh Diệp Diễm.

- Diệp Diễm, có chuyện gì thế?

Cao Lôi Hoa khẽ hỏi Diệp Diễm. Tuy rằng hắn rất ghét Diệp Đỗng – em gái của nàng, nhưng đối với Diệp Diễm, Cao Lôi Hoa lại không tức giận nổi. Chẳng vì điều gì khác, chỉ vì khí chất trên người Diệp Diễm, rất giống với hắn trước đây.

- Tôi không biết, Diệp Đỗng đột nhiên biến thành thế này.

Diệp Diễm nhìn Diệp Đỗng trong lòng mình khẽ đáp.

Cao Lôi Hoa thò tay đặt lên trán Diệp Đỗng, quan sát sơ lược một chút rồi nói:

- Là do sợ hãi quá đây mà, có vẻ đã biến thành ngớ ngẩn rồi.

- Ngớ ngẩn rồi.

Diệp Diệp cười khổ:

- Đây là tự nó biến bản thân thành thế này.

- Có lẽ cô ta biến thành thế này đối với cô cũng không phải là chuyện không tốt.

Cao Lôi Hoa nhẹ giọng nói. Chỉ khi Diệp Đỗng biến thành thế này, Diệp Diễm mới không phải tiếp tục đi làm sát thủ với cô ả.

- Có lẽ anh nói đúng.

Diệp Diễm than.

- Đúng rồi, Diệp Diễm, có một chuyện tôi muốn hỏi cô.

Cao Lôi Hoa rút trong ngực ra một lá thư. Đây là lá thư do thị nữ của Bích Lệ Ti chuyển cho hắn. Cũng nhờ lá thư này mà Cao Lôi Hoa mới tới khu rừng ma này.

- Lá thư này có phải cô viết không?

- Thư gì? Tôi có viết thư gì đâu.

Diệp Diễm nghi hoặc nhận lá thư trong tay Cao Lôi Hoa, nhìn qua một cái rồi nói:

- Đây không phải do tôi viết.

Diệp Diễm lắc đầu.

- Không phải là cô sao? Chẳng lẽ lại là Diệp Đỗng?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!