- Tìm chú có việc gì nào?
Cao Lôi Hoa nhíu mày nhìn cô bé mặc áo bào tế tự màu trắng. Đây là loại áo bào tế tự của Quang Minh thần điện. Đối với bọn thần côn của Quang Minh thần điện, từ đáy lòng Cao Lôi Hoa lại sinh ra cảm giác bài xích.
Thanh âm cô bé vẫn hơi run rẩy:
- Cháu là Tiểu Bích, thị nữ của thánh nữ Bích Lệ Ti, cháu là người của Quang Minh thần điện.
- Chú biết cháu là người của Quang Minh thần điện.
Cao Lôi Hoa nhíu mày nói:
- Chú hỏi là hỏi cháu đến đây làm gì?
- Cháu, cháu đến là đưa tiền chuộc.
Cô bé run run lấy một túi thủy tinh tệ từ trong lòng đưa cho Cao Lôi Hoa:
- Giáo hoàng điện hạ nói trong cái túi này là một ngàn kim tệ. Đây là số tiền chuộc thánh nữ điện hạ theo yêu cầu, một ngày một ngàn kim tệ, mặt khác, giáo hoàng điện hạ còn hỏi, còn hỏi chú……
- A, hóa ra là tới đưa tiền chuộc, không nói thì ta cũng quên mất tiêu rồi.
Cao Lôi Hoa tùy tiện cầm lấy túi thủy tinh tệ, sau đó hỏi:
- Thế giáo hoàng của cháu nói gì nào?
- Giáo hoàng điện hạ hỏi ngài Cao Lôi Hoa có thể sớm thả thánh nữ điện hạ về Quang Minh thần điện hay không. Buổi tối hàng ngày, Quang Minh thần điện đều cần thánh nữ có mặt để cầu nguyện. Giáo hoàng nói số tiền chuộc ngài muốn một ngày là một ngàn kim tệ, tổng cộng một tháng là ba mươi ngàn kim tệ, giáo hoàng điện hạ nói ông ấy có thể đưa một lần gấp đôi là sáu mươi ngàn kim tệ để chuộc ngay.
Cô bé nhỏ giọng nói.
- Hừ, sáu mươi ngàn kim tệ đã muốn chuộc thánh nữ của Quang Minh thần điện, hắn ăn gì mà khôn thế.
Cao Lôi Hoa hừ lạnh một tiếng nói:
- Cháu về nói với giáo hoàng, thánh nữ ở đây là chú muốn cảnh cáo hắn. Cao Lôi Hoa này đã nói một tháng sau mới thả người thì một tháng sau sẽ thả, nhiều lời vô ích. Đây là cái giá phải trả cho việc hắn động vào con gái của ta. Còn nữa, nói với hắn là đừng tiếp tục suy xiên nghĩ vẹo gì hết, bằng không đừng trách ta vô tình!
Cô bé khiếp đảm nhìn bộ dạng Cao Lôi Hoa. Hiện giờ trên người Cao Lôi Hoa tỏa ra khí tức lờ mờ. Tuy rằng rất yếu nhưng một cô bé yếu ớt như nàng có thể chịu đựng nổi.
Lúc này, Tĩnh Tâm nhìn thấy Cao Lôi Hoa nói chuyện với một bé gái thì cười cười (hết ghen). Đồng thời, ở bên cạnh Tĩnh Tâm, Quang Minh thánh nữ Bích Lệ Ti cũng nhìn thấy bé gái mặc áo bào trắng đang ngoài cửa. Bích Ti Sâm là thị nữ của Bích Lệ Ti, nên tất nhiên nàng nhận ra cô bé này. Tuy nhiên nàng nhớ tới việc Cao Lôi Hoa đã từng nói không cho nàng tiếp xúc chuyện với người của Quang Minh thần điện, nên sắc mặt nàng dần dần ảm đạm.
Tĩnh Tâm sau khi biết đó chỉ là một bé gái thì không để ý nữa, do đó chuyển ánh mắt về phía bàn cơm. Vừa vặn lúc đó thấy được sắc mặt ảm đạm của Bích Lệ Ti. Tĩnh Tâm nghi hoặc, không biết là cô bé này với Bích Lệ Ti thì có quan hệ gì chứ? Ngay sau đó Tĩnh Tâm mới nhớ là Cao Lôi Hoa đã từng nói không cho Bích Lệ Ti đã tiếp xúc với người của Quang Minh thần điện.
Nghĩ vậy, Tĩnh Tâm mỉm cười, nàng đứng dậy, rồi cầm lấy tay Bích Lệ Ti.
- Tiểu thư Tĩnh Tâm?
Bích Lệ Ti ngẩng đầu lên nhìn Tĩnh Tâm đầy nghi hoặc.
Tĩnh Tâm khẽ cười với Bích Lệ Ti. Sau đó kéo nàng đi tới chỗ Cao Lôi Hoa.
- Tiểu thư Tĩnh Tâm dẫn tôi đi đâu vậy?
Bích Lệ Ti nghi hoặc nhìn Tĩnh Tâm.
Tĩnh Tâm vỗ nhẹ lên tay Bích Lệ Ti, sau đó tiếp tục kéo nàng đi tới phía trước.
Lúc này ở bên cạnh cửa, khuôn mặt cô bé trắng bệch, đôi môi thì tím tái. Cô bé biết được rằng gã đàn ông tóc trắng trước mặt mình đã một hơi giết chết rất nhiều trưởng lão của Quang Minh thần điện. Đối với cô bé thì gã đàn ông này chính là một ác ma tóc trắng, cho nên nhìn thấy bộ dáng lạnh lùng của Cao Lôi Hoa thì bị dọa đến thảm hại.
Tĩnh Tâm dẫn Bích Lệ Ti đến bên cạnh Cao Lôi Hoa thì thấy được khuôn mặt cô bé trắng bệch vì bị khiếp sợ. Nàng khó hiểu nhìn về phía Cao Lôi Hoa, chẳng lẽ hắn bắt nạt cô bé này sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!