Chương 132: Bất chợt gặp lại Tiểu Tam (P1)

- Chị còn suy nghĩ gì nữa! Sao không nhanh ra tay đi? Truyện Cực Phẩm Vú Em

Lúc này, hắc y nhân trong tay Cao Lôi Hoa kêu dồn dập:

- Chẳng lẽ chị muốn lãng phí cơ hội này sao?

Thân ảnh phía sau Cao Lôi Hoa hơi run rẩy, cuối cùng nàng cũng nhắm đôi mắt lại, con dao găm trong tay đâm mạnh xuống.

- Đạo sư Diệp Diễm.

Cao Lôi Hoa cũng không có né con dao găm đang đâm sau lưng, chợt khẽ gọi một tiếng.

Con dao găm kia lại ngừng lại một lần nữa. Vào thời điểm Cao Lôi Hoa gọi tên nàng, cả người nàng run bắn lên, tay không thể nào đâm xuống nữa. Truyện Cực Phẩm Vú Em

Cao Lôi Hoa khẽ thở dài. Trong mắt hắn hiện lên một chút tiếc nuối, một chút vui sướng. Tiếc nuối bởi vì hắn không thể ngờ tới Diệp Diễm sẽ đến giết hắn, mặc dù hắn cũng đã đoán ra Diệp Diễm có quan hệ với tổ chức kia. Còn vui mừng là vì Diệp Diễm đã dừng lại, không đâm xuống nữa. Truyện Cực Phẩm Vú Em

Nói thật ra thì Cao Lôi Hoa cũng rất có thiện cảm với đạo sư Diệp Diễm này. Cũng không phải là tình cảm nam nữ, mà là tình cảm tốt đẹp giữa bạn bè với nhau thôi. Chủ yếu là do lần đầu Cao Lôi Hoa đưa Saga cùng Nguyệt Nhị đi đến học viện Ma Võ Thánh Peter thì thấy nàng quan tâm đến Nguyệt Nhị, một loại quan tâm xuất phát từ nội tâm. Chính từ lúc ấy Cao Lôi Hoa đã coi nàng như là bằng hữu đầu tiên của hắn ở thế giới này.

- Chị! Sao chị còn chưa động thủ, còn chờ cái gì vậy?

Sát thủ trong tay Cao Lôi Hoa nóng này kêu lên, hắc y nhân này chính là em gái của Diệp Diễm

- Diệp Đổng cũng chính sát thủ đã ra tay với hắn ở trong Vong Linh cốc. Do lần trước nàng không hoàn thành nhiệm vụ giết chết Cao Lôi Hoa nên tổ chức rất không hài lòng, vốn định lôi kéo Diệp Diễm đi cùng để cùng hoàn thành nhiệm vụ lần này. Không nghĩ tới đến lúc quan trọng nhất thì Diệp Diễm lại chùn tay.

Truyện Cực Phẩm Vú Em

Nghe Diệp Đổng nói, cả người Diệp Diễm run lên. Keng! Một tiếng, thanh dao găm trong tay nàng rơi xuống mặt đất, sau đó nàng nhắm hai mắt lại, vẫn không nhúc nhích.

Diệp Đổng nghiến chặt răng, căm giận nhìn Diệp Diễm:

- Chị, em đã nhìn lầm chị rồi! Chị là đồ vô dụng!

Diệp Đổng chửi một cách độc địa:

- Thời khắc mấu chốt vẫn nên dựa vào chính mình!

Vừa mắng, Diệp Đổng vung con dao găm lên nhằm thẳng đầu Cao Lôi Hoa. Trên mũi dao màu đen lấp lánh sắc xanh. Hiển nhiên là đã tẩm kịch độc.

- Hừ!

Cao Lôi Hoa lạnh lùng nhìn Diệp Đổng, rồi siết chặt cổ họng cô nàng thêm. Một tia lôi điện từ lòng bàn tay Cao Lôi Hoa chợt lóe lên rồi nhanh chóng ẩn vào trong cơ thể Diệp Đổng.

- Khụ khụ!

Diệp Đổng ho khan kịch liệt, cảm giác điện giật làm cả người nàng lê tê phê như mới chích ma túy, đến nỗi con dao găm đang đâm tới Cao Lôi Hoa cũng không đủ sức cầm mà rơi xuống.

- Hừ!

Cao Lôi Hoa lại hừ lạnh một tiếng, cánh tay đang bóp chặt cổ Diệp Đồng vung lên, cả thân thể của nàng bị quăng mạnh vào tường.

- Diệp Đổng!

Diệp Diễm nhìn thấy Diệp Đổng bị ném đi thì kêu lên sợ hãi.

Diệp Đồng cắn chặt răng, gắng gượng đứng dậy. Rồi nàng trừng mắt nhìn Diệp Diễm hừ lạnh nói:

- Không cần ngươi giả nhân giả nghĩa. Ta ghê tởm cái mặt ngươi. Ta nói cho ngươi biết, không có ngươi, ta vẫn có thể hoàn thành được nhiệm vụ này!

Diệp Diễm cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt Diệp Đổng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!