Chương 129: Ngươi phải chịu trách nhiệm với muội muội của ta

Nguyệt Hoa Thiên mở to hai mắt, không dám tin nhìn Tĩnh Tâm. Hiện giờ Tĩnh Tâm đang ngồi ôm đứa bé trong lòng. Tuy rằng bị quần áo che khuất, Nguyệt Hoa Thiên không nhìn rõ rốt cục Tĩnh Tâm đang làm gì nhưng Nguyệt Hoa Thiên có thể khẳng định tuyệt đối Tĩnh Tâm không phải chỉ đơn thuần là ôm đứa bé. Với sự từng trải của Nguyệt Hoa Thiên, hắn thấy rõ ràng tư thế của Tĩnh Tâm là đang cho đứa bé bú!

Đúng, mọi người chỉ cần thấy qua một người phụ nữ cho con bú là có thể biết lúc này Tĩnh Tâm cũng đang trong tình cảnh như vậy.

Nói cách khác, hắn mới rời khỏi Tĩnh Tâm có hai tháng ngắn ngủi, Tĩnh Tâm đã từ một thiếu nữ biến thành phụ nữ!

Một thiếu nữ làm sao mới có thể có sữa đây? Đương nhiên là vứt bỏ thân phận thiếu nữ, sau đó sinh con! Nói cách khác, trong hai tháng vừa rồi có tên trời đánh nào đã hại em gái ngây thơ của hắn?! Đây chính là ý nghĩ trong đầu Nguyệt Hoa Thiên lúc này!

- Tĩnh Tâm, em, em...

Nguyệt Hoa Thiên run rẩy chỉ vào Tĩnh Tâm.

Tĩnh Tâm nghe thấy tiếng gọi, ngẩng đầu lên nghi hoặc nhìn về phía cửa, thấy Nguyệt Hoa Thiên liền nở một nụ cười thật xinh đẹp với hắn.

- Ôi!

Nguyệt Hoa Thiên ngơ ngác nhìn nụ cười xinh đẹp của Tĩnh Tâm! Bây giờ hắn càng chắc chắn em gái mình đã bị "hại đời"! Nếu không thì đánh chết hắn cũng không tin Tĩnh Tâm ngày thường lạnh lùng là thế lại có lúc nở nụ cười mỹ lệ như ánh mặt trời như lúc này! Vẻ mặt Tĩnh Tâm hiện giờ rõ ràng là vẻ mặt của nữ nhân đã được tình yêu tưới đẫm!

Cao Lôi Hoa vừa nghe thấy tiếng của Nguyệt Hoa Thiên liền vội vàng ngoái ra ngoài cửa nhìn, sau đó liền thấy một gã bảnh bao đứng đó run rẩy chỉ vào Tĩnh Tâm. Cao Lôi Hoa nhìn kỹ phát hiện không ngờ gã tóc vàng bảnh bao này chính là người đã gặp trên đảo nhỏ

- Nguyệt Hoa Thiên. Cái nhẫn không gian trên tay mình cũng là hắn đưa. Hơn nữa quan trọng là, Nguyệt Hoa Thiên hình như là anh trai của Tĩnh Tâm.

Lại nói ngày đó Nguyệt Hoa Thiên đưa Cao Lôi Hoa và Tĩnh Tâm xuống thuyền xong liền đi đâu chẳng rõ, cũng không tới thăm Tĩnh Tâm. Không biết tại sao hắn đột nhiên lại tới đây?

Vừa nghĩ vậy, Cao Lôi Hoa vừa mỉm cười đứng dậy đón:

- Ha ha, là anh sao Nguyệt Hoa Thiên, sao anh lại rảnh rỗi mà tới đây thế này?

- Ủa? Ngươi là?!

Nguyệt Hoa Thiên vất vả lắm mới kiềm chế được nỗi kích động mà Tĩnh Tâm mang lại. Thân là một vương tử, lễ nghi không cho phép hắn thất thố trước mặt người khác. Trước hết cần phải tra xét rõ ràng xem kẻ nào đã khiến Tĩnh Tâm đến tình trạng này! Sau khi sóng gió trong lòng bình lặng trở lại, Nguyệt Hoa Thiên nhìn lại người nam tử đầu bạch kim từ đầu tới giờ vẫn đứng ở bên cạnh Tĩnh Tâm. Nhìn tên nam nhân này, Nguyệt Hoa Thiên lộ ra vẻ mặt nghi hoặc.

Thanh âm của hắn nghe thì khá quen thuộc, dường như đã nghe thấy ở đâu rồi. Nhưng Nguyệt Hoa Thiên thật sự không nhận ra gã đầu bạch kim này.

- À, người anh em Nguyệt Hoa Thiên không nhận ra tôi sao?

Cao Lôi Hoa cười rồi giơ tay phải lên, để lộ chiếc nhẫn không gian tinh xảo.

- Hả! Ngươi, ngươi là Cao Lôi Hoa huynh đệ?

Nguyệt Hoa Thiên kinh ngạc nhìn nam tử tóc bạch kim trước mặt. Hắn nhớ rõ lúc ở trên đảo tóc của Cao Lôi Hoa là màu đen mà! Đen như bầu trời đêm vậy. Nhưng hiện giờ mái tóc hắn lại là một màu trắng chói mắt. Kỳ thật màu tóc thay đổi cũng không phải là thứ khiến Nguyệt Hoa Thiên kinh ngạc. Khiến hắn kinh ngạc chính là khí chất của Cao Lôi Hoa! Khi còn ở trên tiểu đảo, Cao Lôi Hoa có hơi kém cỏi.

Mặc dù lúc ở trước mặt Băng Sương Cự Long khí thế của hắn thể hiện khiến Nguyệt Hoa Thiên kính trọng hắn vài phần.

Nhưng khí chất của Cao Lôi Hoa hiện giờ và khi ở trên đảo hoàn toàn bất đồng! Ở trên đảo, cảm giác Cao Lôi Hoa mang lại cho người ta là hùng mạnh! Bây giờ hắn lại mang tới cho người ta khí thế áp bách. Nguyệt Hoa Thiên dụi dụi mắt, không tin nhìn Cao Lôi Hoa với mái tóc bạch kim:

- Ngươi thực sự là Cao Lôi Hoa huynh đệ sao?

- Đúng, chính là ta. Không thể giả được.

Cao Lôi Hoa cười cười gật đầu.

- Xem ra trình độ của tiên sinh Cao Lôi Hoa dường như lại tinh tiến đó.

Nguyệt Hoa Thiên mỉm cười nói.

- Vâng, đúng thế. Rất may mắn lại lên được một bậc.

Cao Lôi Hoa mỉm cười nói bâng quơ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!