Sau khi nghe Cao Lôi Hoa nói xong, ba đứa trẻ lập tức thu lại ý nghĩ khinh thường đối với vị đạo sư kia. Đương nhiên không có khả năng ngay lập tức thay đổi nhận định về vị đạo sư này, nhưng ít ra đã không còn thể hiện cái vẻ mặt coi thường nữa.
Thời gian cứ từng phút trôi qua, vị đạo sư ở bên trên dường như cũng biết được mọi người không thích mình. Nên sau đó không lâu cũng đi xuống, đổi cho vị đạo sư khác đi lên.
Cao Lôi Hoa lắc lắc đầu, sau khi vị đạo sư kế tiếp đi lên, nội dung liền trở nên vô cùng nhàm chán. Trình bày được một lúc mà đã khiến cho Cao Lôi Hoa sinh ra cảm giác là mình đang chơi cờ cùng với Chu Công.
Trọn vẹn, đằng đẵng một buổi chiều mà cuộc họp phụ huynh của vũ kỹ bộ vẫn chưa có dấu hiệu kết thúc!
Lúc đầu Cao Lôi Hoa tưởng cuộc họp phụ huynh của vũ kỹ bộ cũng giống như ma pháp bộ hồi sáng, tuy rằng rất phiền phức nhưng lại nhanh chóng chấm dứt. Nhưng không ngờ rằng đạo sư của vũ kỹ bộ dường như muốn trao đổi ý kiến với tất cả các phụ huynh, khiến cho cuộc họp phụ huynh kéo dài hết cả buổi chiều.
Điều này khiến cho dự định của Cao Lôi Hoa sớm đi thăm hỏi viện trưởng Solomond, nhân tiện thỉnh giáo về ma pháp bị vỡ từ trong trứng nước!
Cuối cùng, đến lúc xế chiều, nhóm đạo sư vũ kỹ bộ mới nói ra một câu khiến cho tất cả cha mẹ học sinh đều cảm thấy kích động:
- Cuối cùng cuộc họp phụ huynh giữa các đạo sư và bậc cha mẹ đến đây là kết thúc!
- Bộp bộp bộp!
Lập tức tiếng vỗ tay vang lên như sấm trong phòng họp. Mọi người đều chảy nước mắt.
Người chủ trị cuộc họp phụ huynh của vũ kỹ bộ thấy mọi người vỗ tay nhiệt liệt như thế cũng cảm thấy kích động mà rơm rớm nước mắt. Đồng thời miệng hắn thốt ra một câu khiến cho tất cả các bậc cha mẹ đều điên cuồng:
- Xem ra các gia đình đều rất nhiệt tình đối với đại hội! Ta quyết định rồi! Cuộc họp phụ huynh năm sau sẽ kéo dài thêm một giờ, để chúng ta có thể phơi bầy tình cảm mãnh liệt của mình.
- Mẹ kiếp! Điên rồi, toàn bộ điên rồi!
Cao Lôi Hoa gần như là lôi theo toàn bộ người trong nhà bỏ chạy trối chết.
- Đúng rồi, thánh nữ Bích Lệ Ti.
Sau khi chạy được vài bước, Cao Lôi Hoa xoay người lại nói:
- Phỏng chừng lúc này Đại chủ giáo Ngô Thiên còn ở lại trong nhà ta, nếu cô thật sự muốn tìm hắn, thì có thể đến nhà ta.
Bích Lệ Ti lắc đầu:
- Ta là Thánh nữ của Quang Minh thần điện, buổi tối hàng ngày đều phải quay về Quang Minh thần điện để cầu nguyện.
- Nếu vậy, tùy ngươi thôi.
Cao Lôi Hoa cười khẽ rồi hối hả kéo đám trẻ về nhà.
************
Về đến nhà, Cao Lôi Hoa và mọi người đều cảm thấy thân thể mệt mỏi, sự uể oải này không chỉ đến từ thân thể, mà còn đến từ tinh thần! Cuộc họp phụ huynh buổi chiều đúng là màn tra tấn thể xác và tinh thần mỗi người.
Sau khi mở cánh cửa nhà Tĩnh Tâm, Cao Lôi Hoa liền thấy ngay Ngô Thiên đang cười khổ ngồi đợi mình.
- Tĩnh Tâm, nàng hãy dẫn bọn nhỏ vào trong nhà trước đi.
Cao Lôi Hoa mỉm cười nói:
- Ta và tiên sinh Ngô Thiên có chút chuyện cần bàn.
Tĩnh Tâm khẽ gật đầu, sau đó dẫn mấy đứa trẻ đi vào bên trong.
Nguyệt Nhị nghi hoặc liếc nhìn Cao Lôi Hoa nhưng cuối cùng cũng đi vào trong nhà mà không có hỏi gì.
- Được rồi, hãy nói quyết định của ngươi đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!