Gã tóc vàng bảnh bao sau khi chạy đến nơi, rất tự nhiên ngồi xuống mặt đất, sau đó mười phần tự nhiên lấy một xiên thịt trong vỏ dừa hung hăng ngoạm một miếng. Sau khi làm xong một loạt hành động này, hắn mới chịu quay về phía Cao Lôi Hoa hỏi:
- Haaà, vị tiên sinh này, ngươi tên là gì vậy?
- Cao Lôi Hoa, còn ngươi?
Cao Lôi Hoa thuận miệng đáp, lúc này toàn thân hắn khẩn trương, tùy thời chuẩn bị ra oai phủ đầu "tình địch" này.
- Ha ha, ta tên là Nguyệt Hoa Thiên.
Gã tóc vàng bảnh bao bắt đầu giới thiệu:
- Lôi Hoa, tại sao ngươi ở chỗ này? Nơi đây là một hoang đảo mà.
- Ừ, sau khi gặp nạn ta dạt đến đây.
Cao Lôi Hoa nhíu mày lên tiếng.
- À, thì ra là thế.
Nguyệt Hoa Thiên cười cười, sau đó quay mặt về hướng Tĩnh Tâm.
- Này~~ Tĩnh Tâm à, tại sao muội luôn có bộ dáng như vậy. Nhìn thấy ta đến liền làm mặt lạnh, nhiều lần như vậy là không tốt đâu nhé! Nào, cười một cái đi!
Nguyệt Hoa Thiên khoanh chân ngồi, trước mặt Cao Lôi Hoa "đùa giỡn" Nguyệt Tĩnh Tâm.
Nguyệt Tĩnh Tâm lạnh lùng ngẩng đầu lên, tay trái của nàng vẫn còn cầm xiên thịt nướng, nhưng đồng thời tay phải nàng đã chụp lấy thanh trường kiếm.
-Ách~ Tĩnh Tâm à, như vậy không tốt cho lắm! Chẳng qua chỉ là muốn muội cười một cái thôi mà, cần gì phải muốn động đao động kiếm chứ!
Nguyệt Hoa Thiên vừa gặm xiên thịt lại vừa không biết sống chết "đùa giỡn" Nguyệt Tĩnh Tâm.
Xoẹt một tiếng, trường kiếm trong tay Nguyệt Tĩnh Tâm đã xuất vỏ chém về phía Nguyệt Hoa Thiên.
- Cha cha, đánh thật rồi!
Nguyệt Hoa Thiên ngửa ra sau một cái, suýt soát tránh được kiếm của Nguyệt Tĩnh Tâm.
Nhưng ngay sau đó, kiếm của Nguyệt Tĩnh Tâm lại đột ngột chém thắng xuống! Nguyệt Hoa Thiên toát mồ hôi lạnh, thân thể hắn kì dị dịch về phía trái một bước suýt soát tránh được trường kiếm của Nguyệt Tĩnh Tâm:
- Nha đầu, ngươi muốn giết ta à!
Nguyệt Hoa Thiên lau lau mồ hôi lạnh.
Nguyệt Tĩnh Tâm nhíu mày thu hồi trường kiếm.
- Ách~ Tĩnh Tâm, muội vẫn cứ cái bộ dáng cũ à.
Nguyệt Hoa Thiên nhét miếng thịt trong tay vào miệng
- Ngon thật! Trông khó coi như vậy mà ăn ngon quá! Thật sự là không thể tưởng tượng được.
Sau khi ăn xong xiên thịt trong tay, Nguyệt Hoa Thiên không khỏi cảm thán một tiếng.
- Quá khen!
Cao Lôi Hoa thản nhiên đáp.
Nguyệt Tĩnh Tâm sau khi thu kiếm vào bao lại ngồi xuống, không hề để ý đến Nguyệt Hoa Thiên, lẳng lặng cầm một xiên thịt lên ăn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!