Chương 117: Slime ham vui cũng mất tích

- Buông công chúa ra, nếu không, chết!

Vong Linh Đại trưởng lão gào lên một tiếng, tay phải liên tục múa cốt trượng, sau đó, một đám vong linh lần lượt xuất hiện trước mặt tên hắc y nhân. Vong linh xuất hiện với số lượng khổng lồ nhanh chóng chặn lối thoát của tên hắc y nhân kia.

- Buông công chúa ra.

Vong Linh Đại trưởng lão hừ lạnh một tiếng đồng thời chỉ huy đám vong linh phong tỏa toàn bộ đường đi của hắc y nhân.

- Hắc hắc! Nếu không buông thì sao?

Nhìn vong linh với số lượng khổng lồ trước mặt, hắc y nhân vẫn cười ha hả.

- Không buông?!

Trong mắt Vong Linh Đại trưởng lão chợt lóe hàn quang. "Vong linh ma pháp

- Thuật nguyền rủa!" Đại trưởng lão nhanh chóng niệm chú văn, từng đạo nguyền rủa không ngừng bắn tới trước mặt hắc y nhân.

Lão hóa, trì trệ, đần độn, suy yếu, sợ hãi! Đại trưởng lão sử dụng liên tiếp đủ loại thuật nguyền rủa.

- Ha ha ha! Yaaah!

Hắc y nhân hét lớn một tiếng, đấu khí tinh khiết đột nhiên nổi lên trên người hắn.

Dưới sự bảo vệ của đấu khí, thuật nguyền rủa của Vong Linh Đại trưởng lão bắn tới người hắn đều bị chặn lại, hoàn toàn không có một chút hiệu quả nào.

- Ha ha! Hẹn gặp lại sau nhé Vong Linh pháp sư!

Hắc y nhân cười to một tiếng, rồi xoay người chém ra một đạo kiếm khí quang minh, hễ kiếm khí lướt qua chỗ nào thì vong linh liền biến thành mảnh vụn trong nháy mắt. Không một vong linh nào có thể đỡ được kiếm khí này. Đám vong linh này do Đại trưởng lão vội vàng phóng ra nên không thể ngăn cản bước tiến của hắc y nhân. Hắc y nhân cười đắc ý rồi nhanh chóng phóng tới phía trước.

- Thánh đấu khí!

Vong Linh Đại trưởng lão căm hận kêu lên. Lại là một thánh cấp! Quang Minh thánh cấp đấu khí này giống như cái tên ở ngoài kia!

- Ha ha, Vong Linh đại pháp sư, sau này chúng ta còn gặp lại!

Tên Quang Minh Kiếm thánh bậc bảy này lại phóng ra một đạo kiếm khí vào đám vong linh đằng trước, sau đó nhảy ra khỏi phòng. Vừa ra ngoài phòng, gã liền nói với Quang Minh Thánh ma đạo sư Kiệt Khắc Sâm trên không trung:

- Chúng ta đi thôi, Đại tế tự!

- Bắt được rồi à?

Quang Minh Thánh ma đạo sư Kiệt Khắc Sâm yếu ớt hỏi.

- Rồi!

Gã kiếm Thánh giơ cao bé gái trong ngực lên:

- Nhiệm vụ hoàn thành. Đi nhanh!

- Tên Vong Linh ma pháp sư kia! Sớm muộn gì ta sẽ băm hắn ra!

Quang Minh Thánh ma đạo sư Kiệt Khắc Sâm dốc hết sức nói với Vong Linh Đại trưởng lão đang từ trong phòng xông ra.

- Không còn thời gian đâu, nhiệm vụ của chúng ta bắt được đứa bé có huyết thống của thần này thôi! Tuy rằng ngươi cùng gã Vong Linh pháp sư kia đánh một trận cũng được, nhưng để gã bám theo thì rất phiền toái đó! Hơn nữa, hiện giờ chúng ta đã có cô bé này trong tay! Như thế chúng ta có thể đột phá từ bậc bảy lân bậc tám! Đến lúc đó, đừng nói là gã Vong Linh pháp sư này, cho dù là thần chúng ta cũng không ngán!

Bậc tám! Thần cấp! Được người đời xưng là thần dự bị. Sau khi lên bậc tám sẽ có thể chống cự được với sức mạnh của thần. Nếu so sánh với Sáng Thế Thần thì chỉ thiếu mỗi thần cách mà thôi! Chỉ cần tìm được chỗ có thần cách thì chúng ta chính là thần!

Quang Minh Thánh ma đạo sư Kiệt Khắc Sâm liền bay về phía trước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!