- Nếu thích thì hãy làm cái gì đó đi.
Cao Lôi Hoa nói với Saga:
- Nếu cứ thầm thương trộm nhớ nàng thì sẽ chẳng có hiệu quả gì đâu. Một khi đã thích thì phải hành động luôn.
- Vâng!
Saga ngoan ngoãn gật đầu:
- Nhưng mà, ba ơi, con cần phải làm gì?
- Hề hề, chờ tí ba sẽ giúp con có cơ hội làm quen với nàng ta.
Cao Lôi Hoa mỉm cười xấu xa:
- Muốn theo đuổi cô nàng, thì đầu tiên là cần phải kết thân với cô nàng cái đã.
- Vâng!
Saga gật như bổ củi.
Cao Lôi Hoa đắc ý cười cười, nói thật, chuyện Saga có cảm tình với Quang Minh Thánh nữ thì Cao Lôi Hoa cũng chẳng giúp được gì ngoài việc duy nhất là tạo cơ hội để Saga làm quen với cô nàng thánh nữ xinh đẹp này. Còn về phần sau đó, thánh nữ có yêu Saga được hay không thì còn phải xem vận may của nó thế nào đã. Tóm lại là không thể bảo Cao Lôi Hoa cưỡng ép thánh nữ lại đây rồi uy hiếp nàng ta yêu Saga được.
Nguyệt Nhị và Tĩnh Tâm đứng cạnh nghi hoặc nhìn Cao Lôi Hoa và Saga. Tiếng nói chuyện giữa Cao Lôi Hoa và Saga rất nhỏ, Tĩnh Tâm lẫn Nguyệt Nhị không nghe rõ được là hai người đang nói cái gì, nhưng điệu cười vừa rồi của Cao Lôi Hoa lại khiến cho Nguyệt Nhị và Tĩnh Tâm chú ý đến hắn.
- Ba ba, trông ba gian quá.
Nguyệt Nhị khẽ nói với Cao Lôi Hoa.
- Thế á? Không phải thế chứ?
Cao Lôi Hoa gãi gãi đầu cười ha hả. Sau đó nhìn Bích Lệ Ti, Cao Lôi Hoa cá rằng nàng này không chữa trị được cha con Ba Thác Nhi, hắc hắc! Nếu quang minh ma pháp trị liệu mà có thể giải được người bị điểm Á huyệt thì Cao Lôi Hoa đã chả thèm nói làm gì. Nhưng mà không chữa trị được rốt cuộc lại vẫn phải mình ra tay mới xong.
Ban đầu Cao Lôi Hoa định để cho hai cha con này vĩnh viễn câm điếc luôn. Nhưng hiện tại, xem ra là vì hạnh phúc cả đời của con mình chắc tạm thời phải thả cho hai cha con tên này một con đường sống vậy.
Thánh nữ Bích Lệ Ti dùng hẳn ma pháp trị liệu cao cấp cho Ba Thác Nhi vì lúc nãy tiến vào nàng thấy A Mạt Đức chữa trị cho cha con Ba Thác Nhi kia không thành công. Cho nên vừa ra tay nàng đã dùng ngay ma pháp trị liệu bậc cao, nàng cũng không cho rằng nếu mình dùng ma pháp bậc thấp lại có thể trị được chứng bệnh mà A Mạt Đức không trị được.
Bạch quang nhạt dần, sau khi thi triển ma pháp xong Bích Lệ Ti thở hắt một hơi:
- Thế nào? Liệu có được không?
Nàng hỏi.
Ba Thác Nhi há mồm, định nói gì đó, nhưng gào tới mức mặt đỏ bừng lên mà vẫn giống như cũ, không phát ra được một chút âm thanh nào.
- Tại sao lại có thể như thế được chứ?
Bích Lệ Ti nhìn Ba Thác Nhi với ánh mắt không thể tin nổi. Ma pháp trị liệu cao cấp vậy mà lại không có tí tác dụng nào?
- Đúng rồi, đạo sư A Mạt Đức.
Bích Lệ Ti suy nghĩ một lúc rồi quay lại hỏi A Mạt Đức:
- Tôi muốn biết tại sao bỗng nhiên bọn họ lại biến thành người câm?
- Biến thành người câm à?
A Mạt Đức cười khổ, rồi quay sang nhìn Cao Lôi Hoa đứng bên cạnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!