Con rồng khổng lồ trên cao dường như đã phát hiện ra hai sinh linh bé nhỏ dưới sân, nó đột ngột hạ thấp cái đầu rồng to lớn xuống.
Những lớp vảy vàng lấp lánh phản chiếu từng tầng ánh sáng lạnh lẽo theo mỗi nhịp chuyển động.
Nó xuyên qua những tầng mây mù, dừng cái đầu to như ngọn núi ngay phía trên hai người. Đôi mắt cao bằng cả tòa nhà tỏa ra vầng hào quang thần dị, như chứa đựng mọi chân lý trên đời, cứ thế tĩnh lặng nhìn xuống. Luồng hơi thở từ mũi rồng thổi ra khiến vạt áo của họ bay loạn xạ.
Ninh sinh run rẩy toàn thân.
Từ nhỏ anh đã thích đọc những chuyện kỳ văn dị chí, đặc biệt là vô cùng ngưỡng mộ những linh vật trong thần thoại như thế này. Không ngờ hôm nay có thể tận mắt chứng kiến, sự chấn động vô song này khiến anh choáng ngợp cùng say mê.
Con rồng khổng lồ cất tiếng nói, âm thanh vang dội như tiếng chuông cổ vọng về từ ngàn xưa: "Ta là Ngũ Trảo Kim Long, du ngoạn giữa chốn u minh, đói ăn ánh sáng ba cõi, khát uống sương mù mây trời. Ta sắp đi Bồng Lai, các ngươi có muốn theo không?"
Ninh sinh cảm thấy m.á. u trong người như sôi sục theo từng nhịp thở dồn dập: "Trên đảo tiên Bồng Lai có gì thần diệu?"
"Ngươi đi theo nhìn là biết." Con rồng ngẩng cái đầu khổng lồ nhìn ánh mặt trời trên không trung, lại hỏi một lần nữa: "Ta sắp đi rồi, các ngươi đi cùng ta chứ?"
Hứa sinh kéo giật tay Ninh sinh: "Nó là giả đấy, là yêu quái biến ra thôi!"
Ánh mắt con rồng vẫn bình thản lạnh lùng, chẳng hề bận tâm đến lời họ nói, đó là ánh mắt mang đầy thần tính. Nó khẽ cử động thân mình, những lớp vảy cuộn lại phát ra tiếng kêu giòn giã, dường như đã chuẩn bị rời đi.
Ninh sinh gạt tay Hứa sinh ra, hét lớn: "Tôi nguyện đi theo tôn giá!"
Anh quay lại nhìn Hứa sinh đang không tin nổi vào mắt mình, mỉm cười giữa sự khó hiểu của bạn mình, nói một câu mà đối phương không tài nào hiểu được: "Hứa huynh, đến giờ mà huynh vẫn chưa hiểu sao?"
"..." Hứa sinh thực sự hoang mang tột độ.
Anh không hiểu nổi tại sao đã kiên trì đến mức này, rõ ràng biết đó là giả, rõ ràng vừa rồi hai người còn hứa với nhau sẽ cùng đối mặt với thử thách t. ử thần sắp tới, vậy mà sao bạn mình lại thay đổi nhanh như thế? "Hứa huynh, hy vọng huynh có thể trở thành người duy nhất trong chúng ta còn sống sót." Ninh sinh nhìn sâu vào mắt người bạn đồng môn, trịnh trọng bái biệt, rồi nói với rồng thần: "Phiền ngài đưa tôi theo đến đảo tiên Bồng Lai."
Con rồng gật đầu, phun ra một luồng thần khí. Ninh sinh cưỡi lên luồng khí đó bay lên lưng rồng, rồi giữa ánh kim quang rực rỡ, anh cùng rồng thần bay v. út vào chín tầng mây.
Trong Tây Uyển nhỏ bé, Hứa sinh đứng lặng người nhìn lên bầu trời rất lâu.
Thần rồng cùng với người bạn cuối cùng đã biến mất ở phía bên kia mây ngàn. Anh đứng đờ ra đó như một bức tượng đá, hay nói đúng hơn là như một gã khờ.
…
Trên đỉnh mây, vô số làn mây trắng xóa lướt qua gò má. Tốc độ của rồng thần không quá nhanh, Ninh sinh được hít thở không khí trong lành, thậm chí còn có tâm trí để ngắm nhìn phong cảnh bé nhỏ phía dưới.
Anh thấy ngôi biệt viện giam giữ họ giờ nhỏ xíu như một món đồ chơi trẻ em, thấy bên ngoài biệt viện hóa ra là một vùng núi hoang đầy cỏ khô, thấy xa hơn nữa là những dãy núi nhấp nhô và dòng suối róc rách, bên bờ suối có đàn dã thú nhỏ như hạt mè đang thong dong uống nước.
Đưa tay khẽ chạm vào lưng rồng, lớp vảy cứng như đá núi hơi nhám tay, nhưng nhìn qua lại rực rỡ như vàng ròng.
Ninh sinh v**t v* hết lần này đến lần khác, nhắm mắt lại: "Như thế này có lẽ là kết cục tốt nhất rồi."
Có lẽ khi tôi mở mắt ra, mọi thứ sẽ kết thúc.
Trong khoảnh khắc đó, anh bỗng hiểu ra rằng, ngay từ đầu đây đã là một ván cờ c.h.ế.t. Mỗi người trong số họ đều phải c.h.ế.t, chỉ là thời gian và cách c.h.ế. t khác nhau mà thôi. Ninh sinh thậm chí bắt đầu nghĩ, lẽ nào lúc đó Dương huynh, Đào huynh, Liêu huynh thực sự vì cuống cuồng mà chọn lầm đường sao? Hay thực ra họ đã nhìn thấu sớm hơn anh, và đã sớm đưa ra quyết định cho riêng mình?
Nhìn mây mù bao la, anh đột nhiên cảm thấy một sự tỉnh táo chưa từng có trong đời, giống như trạng thái "linh đài không minh, đại triệt đại ngộ" mà sách cổ thường nhắc tới.
Con rồng chở Ninh sinh bay một vòng rồi quay về Đông Uyển, đáp xuống đất hóa lại thành hình dạng chạch tinh. Ninh sinh lăn xuống, mặt không đổi sắc đứng dậy phủi bụi trên áo, nhìn quanh sảnh tiệc, ánh mắt dừng lại ở Dạ xoa quân đang ngồi ghế chủ tọa.
"Chủ gia có lễ, chúng ta lại gặp nhau rồi."
Dạ xoa đáp lễ, mỉm cười nói: "Ngươi là thịt, chúng ta là kẻ ăn thịt, mời ngươi chịu c.h.ế.t."
Đám yêu quái lập tức nhao nhao hưởng ứng. Vương Liêm Phùng không thể nhịn thêm được nữa, đầu óc còn chưa kịp nghĩ ra cách thì cơ thể đã tự đứng phắt dậy. Lũ yêu quái đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía anh.
"Vương huynh có điều gì muốn nói?" Dạ xoa hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!