Cuối tháng sáu, là ngày học sinh tốt nghiệp trung học Tấn Nam về thăm trường.
Lâm Hữu và Lục Thanh Nham mặc đồng phục mùa hè lần cuối, nắm tay nhau về trường.
Kết quả thi đại học đã có, lần này Lục Thanh Nham hạng nhất thành phố, điểm văn hóa của Lâm Hữu cũng vô cùng nổi bật. Nếu cậu không chuyển sang học nghệ thuật, nói không chừng có thể tranh vị trí số một với Lục Thanh Nham.
Thái Nồi Nhỏ cười đến nỗi mặt hiện thêm vài nếp nhăn.
Kết quả thi của lớp 12A1 lần này đều rất tốt, chủ nhiệm như hắn cũng được thơm lây.
Còn một lát nữa mới chính thức bắt đầu lễ tốt nghiệp, học sinh lớp mười hai đứng khắp sân thể thao, có người đang nói chuyện với phụ huynh, cũng có người nói chuyện với bạn bè.
Lâm Hữu còn thấy Tiết Nghi Hân đã tốt nghiệp năm ngoái, anh ta mặc một bộ đồ thoải mái, cơ thể tỏa ra pheromone của Alpha, bình tĩnh đứng cạnh Đường Kỳ. Anh ta dịu dàng nhìn Đường Kỳ, còn ôm một bó hoa trong lòng.
Xem ra là đến chúc mừng bạn trai tốt nghiệp.
Tháng trước Lâm Hữu đã biết Tiết Nghi Hân là một Alpha, là Đường Kỳ tiết lộ cho cậu, không nói rõ nguyên nhân, hình như là vấn đề gia đình của Tiết Nghi Hân.
Cậu còn nghĩ đây là bí mật siêu khổng lồ, dè dặt nói với Lục Thanh Nham, còn bảo anh giữ bí mật, ngờ đâu Lục Thanh Nham đã biết từ lâu rồi.
Làm Lâm Hữu tức ơi là tức.
Nhưng cậu vẫn vui vẻ đi qua chào Đường Kỳ rồi mới đi tiếp.
—
Cậu và Lục Thanh Nham vừa vào sân không lâu, bạn bè cùng lớp đã trông thấy họ, vẫy tay gọi họ tới dưới một tàn cây.
Lâm Hữu và Lục Thanh Nham qua đó mới phát hiện mấy người này đã chiếm một chiếc ghế dài, bên trên còn có rất nhiều kem.
Cán sự thể dục lớp họ gọi: "Lại đây, đừng khách sáo, chọn một cái đi."
Lâm Hữu vui vẻ, cũng không khách sáo làm gì, cậu cầm một hộp vị hoa quả Hawaii lên, rồi đưa một hộp vị sô cô la cho Lục Thanh Nham.
"Các ông cũng giỏi hưởng thụ ghê." Lâm Hữu múc một thìa kem, không thể không thừa nhận trời nóng thế này, ăn miếng kem đúng là đã đời.
"Đương nhiên, trường chúng ta có truyền thống cao su rồi, ai biết lúc nào mới bắt đầu lễ tốt nghiệp." Diệp Nam Sơn nói: "Tui mà không chuẩn bị trước, đến lúc bắt đầu đã chết vì nóng rồi. Đúng rồi, anh Lục, chúc mừng đạt hạng nhất thành phố nha."
Diệp Nam Sơn cụng hộp kem của mình vào hộp trên tay Lục Thanh Nham.
Những người khác cũng nhớ ra chuyện này, đi qua chúc mừng Lục Thanh Nham, sau đó nhân cơ hội đòi anh khao.
Lục Thanh Nham cười, dứt khoát đồng ý: "Các ông chọn chỗ."
Mấy người lập tức mở điện thoại, bắt đầu tìm mấy nhà hàng cao cấp trong thành phố.
"Không thể tiết kiệm tiền cho anh Lục chúng ta được, làm vậy không phải coi thường cậu ấy sao!" Diệp Nam Sơn hào hùng nói, giật dây mọi người: "Trung bình đầu người không hơn nghìn tệ là không xứng với giá trị của anh Lục chúng ta!"
Lâm Hữu đứng sau lưng đá cậu ta, nhưng cũng không dùng sức, nụ cười chan chứa trên mặt.
Họ cười đùa dưới tàn cây một lát, ban đầu chỉ có mấy người lớp họ, một lúc sau, mấy học sinh lớp khác cũng qua "trao đổi tình cảm" với họ.
Nhưng thêm một lúc nữa, tình hình ngày càng không đúng lắm.
Hàng người đến tỏ tình vây quanh Lục Thanh Nham và Lâm Hữu không ngớt, thậm chí không chỉ có học sinh lớp mười hai, cả lớp mười và mười một cũng chạy từ nhà đến đây, chộp lấy cơ hội cuối cùng.
Lâm Hữu ngẩn ngơ nhìn cô gái vừa chạy đi trước mặt họ. Vừa rồi Lục Thanh Nham vừa từ chối cô gái đã khóc òa lên, sau đó vẫn thút thít nói: "Tôi, thật ra tôi cũng biết cậu sẽ từ chối, tôi chỉ muốn, muốn thử thôi."
Mắt cô ầng ậc nước, do dự một lát mới nói: "Chúc cậu sớm tìm được Omega mình thích."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!