Lục Thanh Nham không biết phải biểu cảm thế nào với món quà này.
Nhưng thật lòng, bức tranh Lâm Hữu tặng anh rất đẹp, là tranh sơn dầu. Trong bức tranh là mùa hè với những tán cây xanh mướt, cùng một ô cửa sổ nửa mở, Lục Thanh Nham ngồi bên cửa sổ, ôm đàn ghi ta. Mỗi nét vẽ đều rất tinh tế, phong cảnh ngoài cửa sổ, hoa hồng đỏ trên bệ cửa, còn có nam sinh trẻ tuổi tuấn tú ngồi trước đó, tất cả đều vô cùng sống động. Tựa như thời gian ngừng lại ngay giây phút ấy, khắc lên bức tranh này.
Lục Thanh Nham nhìn thoáng qua đã biết Lâm Hữu tự tay vẽ.
Có thể người khác không biết, nhưng anh biết từ nhỏ Lâm Hữu đã vẽ rất giỏi, ông ngoại Lâm Hữu là họa sĩ, có điều lên cấp ba việc học rất bận rộn, dần dần Lâm Hữu không vẽ nữa.
Không ngờ lúc này cầm bút lần nữa, cậu vẫn quen tay như vậy.
Nhưng Lục Thanh Nham vẫn uyển chuyển nêu ý kiến với Lâm Hữu, "Nếu em vẽ em tặng anh, anh sẽ càng vui hơn. Anh mang bức tranh này về treo đầu giường, người nào biết thì biết là quà bạn trai tặng anh, ai không biết chắc chắn sẽ nghĩ anh rất tự luyến."
Lâm Hữu bật cười, cậu đá Lục Thanh Nham một cái rất nhẹ, "Đòi hỏi nhiều quá, vẽ cho anh là được rồi, biết em vẽ bao lâu không? Hai tháng đó!"
Cậu vẫn phải đi học, những lúc được nghỉ hai ngày về nhà mới có thời gian vẽ mấy nét.
"Nhưng vốn dĩ đây không phải quà valentine cho anh đâu." Lâm Hữu nói với Lục Thanh Nham, mắt cậu đảo quanh, xấu hổ nói: "Lúc đó anh tỏ tình với em, làm em bối rối quá, không muốn gặp anh, nhưng vẫn cứ nhớ anh, nên lúc nào rảnh rỗi lại vẽ anh. Rề rà mãi mới vẽ xong, đúng dịp lễ tình nhân nên tặng luôn."
Nói xong câu này, cậu cũng tự thấy mình ngốc.
Khi đó cậu được tỏ tình, lòng rối như tơ vò, vậy mà còn có tâm trạng vẽ tranh Lục Thanh Nham, đây không phải thích thì là gì.
Chỉ có mình cậu không nhận ra.
Lục Thanh Nham cũng hiểu những lời Lâm Hữu chưa nói ra, anh cười càng tươi, lại gần hôn Lâm Hữu, "Vẽ đẹp lắm, anh rất thích."
Lâm Hữu đẩy anh, "Cảm ơn thì nói miệng được rồi, không cần ôm ấp đâu."
Nhưng dù nói vậy, hai người đều không nỡ về ký túc xá, họ đứng trong hành lang mờ tối nhìn nhau một lát, nét mặt dịu dàng.
—
Hai mươi phút sau, Lục Thanh Nham mang bức tranh về ký túc xá, sau đó xách một túi đồ ăn vặt lên sân thượng cùng Lâm Hữu.
Học sinh tại ký túc xá phía nam rảnh rỗi đều thích lên sân thượng này đi dạo, nhưng có lẽ vì học sinh ở đây ít quá, gần như mọi người chưa từng đụng mặt trên này. Từ tháng trước, trên thượng thượng có thêm một bộ bàn ghế có, cũng không biết ai kê lên đó, còn có người trồng mấy chậu hoa ở góc tường. Giờ đang là mùa đông, chỉ có lá màu xanh sẫm.
Ngồi đây tán gẫu, nhìn học sinh trong tòa phòng học đối diện tự học tối, cũng rấy thoải mái.
…Mùa đông hơi lạnh, nếu không lại càng tuyệt hơn.
Lục Thanh Nham đưa một lon sữa ấm cho Lâm Hữu, anh vừa mới mua tại máy bán hàng tự động dưới tầng.
Lâm Hữu nhìn chòng chọc lon bia trong túi, cực kỳ không muốn nhận.
"Giờ em ở một mình, say rồi không ai chăm sóc em." Lục Thanh Nham nhét lon sữa vào tay cậu.
Lâm Hữu đành ngoan ngoãn nhận.
Lâm Hữu vừa uống sữa ấm, vừa quấn lấy Lục Thanh Nham.
Cậu thấy cuộc đời rất thần kỳ, cậu nhớ lễ tình nhân năm ngoái trùng với kỳ nghỉ, khi đó cậu và Lục Thanh Nham đều chưa nhận ra tình cảm, hai kẻ độc thân lên phố chơi cùng nhau, ngồi xem phim giữa hàng đống cặp yêu nhau, không chỉ không gò bó, còn thì thầm với nhau trong rạp, nhỏ giọng nói cặp đôi ngồi trước đã hôn nhau tám lần.
Không ngờ một năm trôi qua, người anh em đi xem phim với cậu năm đó đã thành bạn trai cậu.
Nhưng dù là thân phận nào, Lục Thanh Nham vẫn ở bên cậu.
Từ khi chào đời, họ chưa từng cách xa.
Lâm Hữu đang mải mê suy nghĩ, bỗng nghe Lục Thanh Nham hỏi cậu: "Hôm nay em có nghe Thái Quốc nói cuối kỳ nhà trường sẽ thu thập nguyện vọng không, mỗi người đều phải điền nguyện vọng thi đại học của mình. Em đã quyết định học ở đâu chưa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!