Chương 36: Lệch múi giờ

Mấy anh em Lâm Hữu đi chuyến bay đêm, khi đến nước M, vì chênh lệch thời gian, bên đó đã là buổi tối rồi.

Lâm Hữu đã ngủ một giấc trên máy bay, giờ cũng không buồn ngủ lắm, nhưng ngồi máy bay lâu mỏi nhừ cả người, xuống máy báy, cậu ôm bố mẹ một cái rồi ngoan ngoãn ngồi im trong góc xe.

Tưởng Niệm ngạc nhiên nhìn con trai nhỏ, cô lén lút hỏi cô trai lớn: "Em con sao thế, đến đây mà không vui chút nào vậy? Sao hả, đến tuổi chê bố mẹ phiền rồi à?"

Lâm Tư Dư mỉm cười, nói nhỏ: "Nó không thích đón Tết ở nước ngoài, cũng không nỡ xa Lục Thanh Nham. Vừa rồi đi đường nó cứ ủ dột vậy đó."

"À." Tưởng Niệm cũng không nghĩ nhiều, chỉ cười rồi nói: "Hai đứa bé này lúc nào cũng thân thiết hết, mẹ còn lo hai đứa phân hóa xong xa cách nhau nữa."

Lâm Tư Triết và Lâm Mộng ngồi ghế trước bắt đầu nói về công ty Lâm Tư Triết sắp vào làm, cảm giác nghiêm túc như bản tin thời sự, không tham gia cuộc thảo luận dưới ghế sau.

Một mình Lâm Hữu ủ rũ ngồi trong góc, điện thoại cậu dùng gói gọi đường dài quốc tế, vừa xuống máy bay đã bắt sóng bình thường.

Vừa mở điện thoại, cậu đã thấy tin nhắn WeChat của Lục Thanh Nham nhảy ra.

Lục Thanh Nham gửi cậu một tấm hình, trong hình là chiếc bát màu ngọc bích đựng mấy viên hoành thánh nhỏ, còn có mấy miếng hành lá trôi bên trên.

Lục Thanh Nham: "Mẹ tôi gói cho ông đó, cuối cùng ông lại không tới nên tôi được hưởng hết."

Lâm Hữu không khỏi bật cười, đáp lại: "Xéo ngay, đợi tôi về tôi không chia cho ông miếng nào đâu."

Lục Thanh Nham lập tức trả lời: "Xuống máy bay rồi à? Mệt không?"

"Tàm tạm. Bây giờ tôi đang ngồi xe bố mẹ, chuẩn bị đi ăn tối."

"Bên đó lạnh không?"

Lúc này, Lâm Hữu mới nhìn ra cửa sổ, hẳn là vừa mới có tuyết, một lớp tuyết dày trắng xóa được vun vào hai bên đường.

"Không biết nữa, nhưng mới có tuyết. Chẳng lẽ năm nay tôi là cậu bé tuyết à, đi đâu cũng gặp tuyết."

Lục Thanh Nham gửi một chiếc meme, chê cậu tự luyến quá.

Mãi đến chỗ ăn tối, Lâm Hữu vẫn nói chuyện với Lục Thanh Nham. Vào nhà hàng rồi cậu mới quyến luyến cất điện thoại.

Họ ăn tối tại một nhà hàng Tứ Xuyên trong khu người Hoa, không ngờ hương vị cũng rất chuẩn.

"Còn mấy ngày nữa là sang năm mới rồi, mấy đứa rủ nhau ra ngoài chơi đi." Lâm Mông nói với ba đứa con: "Tiêu pha gì bố bao hết."

Lâm Tư Triết lại không cảm động chút nào, "Thôi khỏi ạ, có phải con mới đến đây lần đầu đâu, con cũng không cần bố chi tiền nữa rồi, thẻ con có tiền mà."

Chỉ riêng chơi cổ phiếu năm nay cô đã có một khoản rồi, cũng đã độc lập kinh tế từ lâu.

Lâm Mông nhìn sang hai đứa con trai Omega của mình, ông nhận ra hai đứa này không có sở thích gì hết, chỉ mình Lâm Tư Dư có ý định ra phố đi dạo, xem ở đây có thiên đường mua sắm nào không.

Tưởng Niệm cười ông, "Anh thì muốn tiêu tiền, nhưng người ta lại không cần."

Lâm Mông cũng hết cách.

Hai vợ chồng họ đều bận rộn, vốn không có nhiều thời gian ở bên con cái, vậy nên mỗi lần sum họp, ông lại muốn thể hiện tình cảm của cha.

Tiếc là ba đứa con đều không cho ông cơ hội.

Nếu không thể thể hiện tình yêu bằng tiền bạc, Lâm Mông chỉ còn cách đổi đường khác, chuyển sang quan tâm chuyện tình cảm của con cái.

Lâm Tư Dư còn chịu phối hợp, hỏi gì đáp nấy. Nhưng Lâm Tư Triết lại giả câm giả điếc, hoàn toàn ngó lơ câu hỏi của bố mẹ, hỏi nhiều quá cô bèn đáp mình là người vô tính.

Lâm Hữu ngồi bên cạnh gảy thức ăn, ban đầu cậu còn thấp tha thấp thỏm, sợ bố mẹ cũng hỏi mình. Nào ngờ bố mẹ cậu đã hỏi dồn Lâm Tư Triết đến mức cô sắp chui xuống gầm bàn rồi vẫn không chịu nhìn cậu lấy một lần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!